Viết cho những bạn đang chênh vênh

Viết cho những bạn đang chênh vênh

Nên cố gắng tiếp hay dừng lại? Mệt mỏi quá, chán nản quá, không biết rồi sẽ đi về đâu? Kiên trì mỗi ngày rồi mà sao ước mơ vẫn mãi xa vời? Tiếng Anh đã luyện cả tháng rồi mà sao nghe vẫn không tốt? Công việc sao cứ mãi ở mức này, chẳng thấy có cơ hội gì nhiều? Muốn làm với các công ty nước ngoài quá mà không biết bắt đầu từ đâu? Liệu có làm được không?… 

Bạn đã bao giờ rơi vào tình huống này chưa? Mình thì có rồi. Mình đoán rằng có lẽ ít nhất một trong số các bạn đang đọc bài này cũng có thể đã và đang rơi vào hoàn cảnh tương tự. 

Bạn chênh vênh không biết nên cố gắng tiếp hay từ bỏ. Bạn thấy mịt mù với con đường mình đang đi, cảm tưởng như bản thân đang chèo đò một mình giữa dòng sông rộng lớn — chẳng ai đi cùng, chẳng có ai phía trước phía sau để bớt cảm thấy cô đơn. Đi tiếp bạn sợ gặp biển lớn. Lùi lại bạn thấy tiếc vì đã đi đoạn đường dài. Bạn cực kỳ mệt mỏi.

Ngày trước mình đã từng “một mình” rất nhiều lần. Khi ra trường, bạn bè phần lớn ai nấy cũng sẽ tìm cách đi vào làm ngân hàng hoặc mảng tài chính ở một công ty nào đó. Có bạn nhà có “cơ” thì được bố mẹ sắp xếp cho một chỗ “ngon lành.” Có bạn may mắn nhờ gia đình có quan hệ nên việc thi cử vào ngân hàng không gặp khó khăn gì. Còn mình thì chẳng dám nghĩ đến những công việc như thế. Dù tốt nghiệp với tấm bằng giỏi, cũng nằm trong top 10 của trường nhưng biết bản thân không có ngoại hình và gia đình cũng không có điều kiện để giúp mình đi làm một ngân hàng hay công ty lớn nào đó. Nghĩ thật khó, thế nên mình tự lực cánh sinh. Tự tìm đường đi cho tương lai và bất cứ cơ hội nào đến mình cũng đón nhận

Mình viết báo để kiếm sống và chi trả cho việc học lên thạc sĩ. Mình viết rất nhiều. Cả ngày ở nhà chỉ ngồi viết. Càng viết như vậy mình càng nhận ra bản thân có khả năng viết lách. Rồi duyên cớ cho mình công việc marketing đầu tiên, sau đó lại đi làm tư vấn khoá học với mức lương chỉ có 3,4 triệu đồng một tháng. Rồi có thời gian mình cũng thất nghiệp, lại quay lại với viết lách để có thu nhập trang trải sinh hoạt hàng ngày. Dần viết lách tốt hơn, tự tin hơn, mình apply vào Meta với vị trí nhân viên viết nội dung. Và đó là lần đầu tiên sau khi ra trường mình thực sự có một công việc chỉnh chu với mức lương tương đối ổn. 

Bạn biết không, trong những tháng năm tuổi trẻ sau khi ra trường chênh vênh như vậy, có một điều mà mình không bao giờ cảm thấy chênh vênh và lung lay, đó chính là việc học tiếng Anh. Dù thất nghiệp hay phải thức đêm hôm để viết báo, mình cũng dành thời gian để học tiếng Anh. Mình kiên trì với nó. Bạn bè xung quanh chẳng ai học, họ chỉ tập trung vào việc văn phòng rồi các con số ngân hàng rồi làm thế nào để kiếm tiền. Mình không quan tâm tới mấy cái đó, mình chỉ tập trung vào việc mình đang làm và rèn luyện tiếng Anh là điều mình yêu thích. 

Thời gian đầu mình tiến bộ khá chậm. Sau khoảng 2 năm thi IELTS chỉ được band 5. Mình lại tiếp tục vừa làm vừa ôn, vừa đọc thêm tiếng Anh, nghe, luyện dịch. Khao khát học tốt tiếng Anh của mình dường như đã được vũ trụ đáp lại khi mình dần dần quen nhiều bạn có cùng chí hướng. Chính điều đó càng tạo thêm động lực cho mình cố gắng không từ bỏ cái mình yêu thích. 

Đấy chính là nền tảng để năm 2016 mình được nhận vào làm ở vị trí Technical Writer ở Atomi, sau đó là ở Cốc Cốc, rồi Content Manager ở Beeketing. Sau đó nữa là đạt được giấc mơ Úc rồi bây giờ đang làm marketing tại một agency Úc. 

Nhìn lại những gì đã trải qua, mình biết tất cả những gì mình đã đạt được chính là nhờ vào sự kiên trì của mình. Mình không bao giờ từ bỏ vì mình có một niềm tin mãnh liệt cứ đi rồi sẽ đến. Phần lớn mọi người sẽ đi đường khác mình nhưng nếu mình biết cái mình đang chọn là điều đúng đắn cho mình thì mình vẫn sẽ cứ tiếp tục. 

Mình lập blog Form Your Soul, đăng những bài đầu tiên nhiều người chê lắm. Nhưng mình vẫn cứ viết. 

Đầu năm 2022 mình luyện vẽ. Thời gian đầu ai cũng nói vẽ như trẻ con, không thích. Nhưng bây giờ mình cảm thấy bản thân thật tiến bộ. Nhiều người thích tranh mình vẽ. Mình cũng tự tin hơn.

Mình vào làm ở Hello Earth Agency với kinh nghiệm về ecommerce email marketing gần như số không. Cực kỳ lo lắng khi ở trong một môi trường đa văn hoá với rất nhiều người giỏi. Nhưng mình vẫn kiên trì đến cùng, không hề nản chí. 

Nào có lúc mình chênh vênh? Có chứ, nhiều lắm. Mấy năm ôn thi tiếng Anh. Mấy năm liền theo đuổi viết lách để hiểu rõ liệu đó có phải là cái phù hợp với mình. Rất rất nhiều những lúc mình mệt mỏi, cảm thấy sợ hãi. Nhưng sự kiên trì và niềm tin đã giúp mình vượt qua tất cả. 

Thế nên, nếu bạn cũng đang ở trong trạng thái chênh vênh, đang có một mục tiêu, ước mơ thật lớn mà không biết liệu có nên tiếp tục thì hãy cứ vững chãi lên. Hãy cứ theo đuổi, kiên trì cho đến cùng vì mình tin chắc rằng bạn sẽ làm được. Sự kiên trì thì sẽ đưa bạn đi thật xa và tiến gần hơn tới đích đến bạn mong đợi

Nếu mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi, ngày mai lại cố gắng tiếp. Nếu nặng trĩu lòng, hãy chia sẻ cùng ai đó. Nghe những bài hát làm bạn vui. Đọc những bài viết, câu chuyện giúp bạn lấy lại động lực. Ăn những món ăn ngon, gặp những người bạn thân thiết, hay xem một bộ phim làm bạn thư giãn. 

Hãy làm những gì giúp bạn bước ra khỏi trạng thái chênh vênh. Duy chỉ có một điều đừng làm đó là từ bỏ giấc mơ của bạn.

Bài liên quan:

4 comments

  1. Mình cảm thấy rất vui vì Vân Anh đã quay trở lại blog FYS đều đặn hơn. Rất lạ là các bài viết gần đây của bạn luôn trùng khớp với những điều mình đang tìm kiếm. Bài viết này mình thấm từng câu chữ luôn. Con đường ”hoàn thiện phiên bản chính bản thân mỗi ngày” đúng là chông gai, đôi khi rất cô đơn và phải rèn luyện một nội lực rất rất mạnh mẽ. Nhớ đến câu nói này của Vân Anh trong 1 bài viết của bạn: “Hồi xưa mình không có ai, nhưng giờ thì bạn đã có rồi, ít nhất là bạn đã có mình, và mình đã có bạn.”… YEAH mình cảm thấy không có cô đơn và được tiếp thêm rất nhiều động lực từ những bài viết từ FYS.
    ”CỨ ĐI RỒI SẼ ĐẾN” thôi nè các bạn ơi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: