Tôi là người da đen và tôi đã vào đại học như thế đấy!

Một cậu bé da đen đầy tài năng nhưng lạc lõng giữa ngôi trường đại học toàn người da trắng. Kỳ thị chủng tộc, khác biệt ngôn ngữ và một tuổi thơ sống trong khu ổ chuột, đã có lúc, cậu nghĩ đến việc bỏ học để trở về với cuộc đời bụi bặm…


Tôi sẽ bắt đầu câu chuyện với phần tệ nhất của cuộc đời mình. Tôi đã bị giam giữ 6 tháng – không phải trong nhà tù mà là trại cải huấn dưới tuổi thành niên. Lúc đó, tôi 14 tuổi.

Khi được ra ngoài, tôi bước vào trường trung học và tự nói với chính mình rằng, tôi sẽ vượt lên trên tất cả những sai lầm tôi đã mắc phải: đánh nhau, thác loạn tập thể, tất cả mọi thứ. Thế rồi, tôi dần có những điểm số tốt, điểm A cho tất cả các môn và kết thúc kỳ học với GPA 4.2. Tôi tham gia National Honor Society và Student Coucil. Tôi cảm thấy hài lòng về bản thân mình. Trong khi học ở đây, tôi sống trong một khu dân cư dành cho những người không có gia đình, ốm yếu, tàn tật cả đời và sa sút trí tuệ bởi vì tôi chẳng có nơi nào khác để đi cả.

Tại trường trung học, tôi gặp cô cố vấn Kim Michelson và cô đã nói với tôi rằng cô thấy tôi có khả năng tiềm ẩn. Tôi nên đi học đại học. Và thế là tôi nộp hồ sơ vào đại học. Cô hướng dẫn tôi tham gia vào các chương trình tham quan nhiều trường khác nhau. Nhờ đó, tôi có cơ hội tới Emory, ở Atlanta, khoảng 2 tuần, tới Franklin & Marshall khoảng 2 ngày và cũng dành 2 ngày ở trường Connecticut.

Khi tới Connecticut, vì có rất nhiều thứ diễn ra xung quanh nên vỏn vẹn 2 ngày khiến tôi không thể nào hiểu hết được chúng. Tôi quyết định nộp hồ sơ theo quy trình Early Decision (cam kết nhập học ở trường nếu được chấp thuận đơn và được cấp học bổng theo học). Họ dành cho tôi một buổi phỏng vấn và tôi kể cho họ nghe câu chuyện của mình. Họ đồng ý, chấp nhận tôi và dành tặng tôi một học bổng vô cùng lớn, gần giống như kiểu học bổng toàn phần vậy.

Tôi trúng tuyển và sau đó, tôi sụp đổ hoàn toàn. Hai ngày ở trường chẳng giống tí nào cả với tuần đầu tiên sau nhập học. Tôi đến từ Chicago – nơi mọi người thường nói tiếng lóng nên cách tôi nói không phù hợp với các bạn ở trường. Khi tôi nói chuyện, chẳng ai hiểu tôi muốn nói điều gì cả. Nó khiến tôi phát cáu. Tôi biết tôi không thể nói tiếng Anh chuẩn, tôi đã cố gắng nhưng mọi chuyện giống như kiểu họ đang biến tôi thành trò đùa, bạn có hiểu không? Ở đây, mọi người dành hàng giờ để học; họ nắm được tất cả ngữ pháp nâng cao và những từ đao to búa lớn; còn tôi, tôi chưa hề được học chúng ở trường trung học. Thích nghi cực kỳ khó. Chưa hết, chúng tôi phải viết một bài luận dài 5 trang. Không thể tin nổi! Tôi chưa bao giờ viết một bài luận dài 5 trang ở trường trung học, thường chỉ dài 1 trang giấy thôi.

Năm đầu tiên ở trường, tôi lạc lõng hơn bao giờ hết. Tôi thực sự không có bất cứ người bạn nào cả. Tôi bắt đầu khủng hoảng. Tôi cảm thấy mình không hề được chấp nhận. Tôi không thể học tập. Tôi không quan tâm nữa, mọi người không hiểu tôi, tại sao tôi phải làm vậy? Điểm số của tôi bắt đầu sụt giảm thảm hại, và tôi bị đưa vào diện thử thách học vấn (academic probation) ngay trong kỳ đầu tiên.

vào đại họcTrong hoàn cảnh đó, tôi bấn loạn. Tôi đi về nhà. Tôi lên kế hoạch bỏ học – tôi sẽ không nói dối bạn đâu. Tôi chưa từng nói dối ai cả. Tôi thấy mình khác trước đây. Bạn bè ở khu ổ chuột tôi ở thoải mái với những trò nghịch ngợm, còn tôi thì, tôi đã quên tất cả chúng. Tôi đã từng thích làm như vậy – tôi đã từng thích vây quanh bạn bè tôi, nghịch đủ các trò và chẳng phải lo lắng điều gì cả. Sau khi nghĩ về những điều đó, nghĩ về việc tôi đã vào đại học, nghĩ về những người bạn sống trong nhà của ai đó mà họ thậm chí còn không biết, những bữa tiệc và mấy trò vớ vẩn, tôi biết rằng mình không thuộc về trường học nữa.

Tôi quay lại thành phố (Chicago). Tôi quay lại với những người bạn của tôi. Đấy là tôi lúc trở về, với mái tóc cắt ngắt cho hợp với nơi tôi đã ra đi. Tôi sẵn sàng để hòa vào những cuộc vui chơi trên đường phố.

Hãy xem những người bạn của tôi? Họ đều là những kẻ nghịch ngợm. Đen và trắng – đỏ và đen – họ là những gã trai trẻ đường phố da màu. Họ cũng là những chàng trai khác biệt. Họ là những người đã bảo vệ tôi ở trường, đặc biệt là Tommy – người đàn ông đã xăm tất cả các hình trên người tôi nhưng với tôi, cậu vẫn là một hình mẫu tích cực. Cậu là một gangster nhưng cậu cũng có mục tiêu của đời mình.

Khi còn ở trường trung học, tôi vui chơi cùng các bạn và họ biết điều tôi cố gắng làm. Họ tôn trọng điều đó vì tôi đã nói với họ sự thật. Mặc dù chúng tôi cũng đánh nhau với hàng xóm nhưng họ luôn đảm bảo tôi không bị dính líu. Tôi không có một gia đình thực sự nhưng với tôi, họ chính là gia đình. Họ cũng bảo vệ tôi, bên tôi cả những lúc vui lẫn lúc buồn, mặc dù tôi đã gây ra nhiều rắc rối. Tôi hối hận vì điều đó, nhưng đồng thời tôi vẫn vui bởi vì tôi đã được trải qua chúng cùng họ.

Tôi có một người anh họ, người bạn thân nhất của tôi, anh trai của tôi. Anh ấy có một phong cách lập dị, lại là người da đen nữa. Dù chỉ là anh nuôi nhưng anh ấy giống như một nửa khác của trái tim tôi vậy. Anh ấy biết mọi thứ tôi làm, anh ấy biết điều tôi cảm thấy. Chúng tôi luôn làm mọi thứ cùng nhau. Nếu anh ấy có thể vào đại học cùng tôi thì tôi sẽ cực kỳ hạnh phúc và tôi sẽ không bao giờ bỏ học.

Rồi tôi buộc phải quay lại trường Connecticut. Tôi luôn bị cô lập trong các lớp học. Tôi là người da đen duy nhất ở đó, luôn luôn là vậy. Bạn có thể thấy tôi cực kỳ không thoải mái. Khi trả lời câu hỏi, cách các bạn trả lời câu hỏi quá là “cao siêu”. Và khi các bạn nộp bài luận, tôi biết là bài của mình sẽ thật dở tệ. Nghĩ vậy, tôi quyết định là người nộp cuối cùng để có cơ hội nói với giáo viên sự thật rằng tôi cần được giúp đỡ. Bởi vì tôi biết, thầy kỳ vọng thứ gì đó tuyệt vời ở tôi. Quả thật, tôi vẫn chưa biết cách để làm thật tốt, tôi sẽ phải nói cho thầy biết.

Tôi luôn đứng sau lớp bởi vì tôi không thích đứng trước. Bài tập thầy giao cho tôi thật khó khăn – môn lịch sử châu Phi. Cách thầy giải thích làm tôi hoảng loạn. Tôi đã đọc nhưng tôi không hiểu. Chúng đầy rẫy những từ ngữ lạ lẫm. Thế rồi, tôi liên tục phải đến gặp thầy vì tôi thường gặp khó khăn với những bài luận thầy giao. Tôi muốn nói với thầy là tôi không hiểu nhưng tôi cố hết sức mình để giữ bình tĩnh.

Tôi không thuộc về trường học tí nào cả. Tôi có nên về nhà không? Tại sao tôi lại ở đây? Tôi chẳng hề thoải mái. Tôi nghe điện thoại của mẹ. Tôi muốn trở về nơi tôi đã sống với những người bạn của mình.

vào đại học

Tôi cảm thấy như thể không ai muốn nói chuyện với tôi khi tôi đi ăn trưa. Lúc nào cũng là nhóm đi với nhóm hoặc những người đã biết nhau trước đó sẽ đi cùng nhau. Giống như ngay bây giờ, đây là một nhóm chơi bóng rổ, kia là một nhóm nhỏ khác – acapella hoặc gì đó. Dưới kia lại là  một nhóm nam sinh chơi bóng rổ. Và kia là tôi, chẳng hề thuộc nhóm nào cả. Đó chỉ là tôi. Tôi ngồi một mình, nghe nhạc, nghĩ về những thứ đang diễn ra ở khu ổ chuột – nhảy và các bữa tiệc. Tôi tưởng tượng về thứ anh tôi đang làm, nghĩ về tất cả mọi thứ khiến tôi hạnh phúc.

Thi thoảng, mọi người sẽ tiến lại gần tôi và hỏi, bạn có ổn không? Nhưng họ không thực sự quan tâm. Họ chỉ hỏi đơn thuần mà chẳng bao giờ rủ tôi chơi cùng cả. Nếu họ bảo như vậy, tôi sẽ chơi cùng họ nhưng bạn biết đấy, tôi vẫn cô độc.

Khi những điệu nhảy cứu vớt tôi khỏi hố sâu tuyệt vọng

Và rồi, tôi tìm thấy mình ở lớp học nhảy Afro-Caribbean. Tôi được học điệu nhảy mới, được thể hiện bản thân mình. Tôi yêu lớp học này, tôi cảm thấy như thể tôi biết hết mọi người, điều họ làm, điều họ yêu và chúng tôi trở thành những người bạn thân thiết, chỉ bằng nhảy. Nhảy giúp tôi cởi mở tâm trí mình hơn và thể hiện đúng con người thật của mình.

Kể từ đó, tôi quyết định thay đổi. Tôi tới trung tâm hỗ trợ viết để yêu cầu sự giúp đỡ. Họ chỉ cho tôi sai ở đâu, thiếu những dấu câu nào. Họ chỉ cho tôi phải làm gì với những đoạn văn của mình, phần kết luận, luận đề. Dần dần, tôi bắt đầu cải thiện và có sự tiến bộ rõ rệt.

May mắn lại đến, tôi được tham gia lớp học nghiên cứu châu Phi. Tôi cực kỳ phấn khích vì nó giúp tôi biết nhiều hơn về bản thân mình. Quan trọng hơn, lớp học cũng có nhiều người da đen và họ sử dụng tiếng lóng. Tôi yêu họ, tôi cảm thấy thật thoải mái khi ở cạnh những con người giống mình. Từ đó, tôi bắt đầu phát triển đam mê của tôi và lớp học này cũng là khởi đầu giúp tôi hiểu điều tôi muốn làm trong sự nghiệp. Mục tiêu đầu tiên của tôi là trở về khu ổ chuột để giúp đỡ những người muốn được giúp đỡ – những con người đã cứu cuộc đời tôi.

vào đại học

Đêm Halloween, tôi ở trong ký túc xá của sinh viên năm nhất và vẫn ở trong phòng một mình. Rồi tôi nhìn thấy các bạn đang ở sân trong, uống rượu và chơi beer pong. Tôi chưa bao giờ chơi những trò đó cả nên quyết định thử. Tôi lại gần họ, uống và cảm thấy mình hòa nhập hơn. Tôi nghĩ rằng mình sẽ tập uống để dễ dàng bắt chuyện.

Tuy nhiên, dần dần tôi nhận ra rằng đó không phải là cách hay ho để hòa hợp. Thay vì như vậy, tôi luyện cách mở đầu câu chuyện mà không cần đụng đến giọt rượu nào. Giờ đây, khi đi ra ngoài, tôi không uống nữa, tôi nói những gì ngẫu nhiên nghĩ ra trong đầu. Họ không hiểu tôi nói gì nhưng họ bảo nghe rất thú vị và yêu cầu tôi giải thích. Tôi nói với họ về các cuốn sách, về thứ tôi biết. Tôi nói nhiều hơn, tôi thấy mình dễ dàng tham gia vào câu chuyện với mọi người, làm mọi người vui vẻ.

Những người bạn của tôi: Chaz – người bạn hòa đồng nhất mà bạn sẽ từng gặp và Kevin – người cực kỳ thân thiện. Chaz nói chuyện với tất cả mọi người, biết cách hòa hợp hoàn hảo trong bất kỳ nhóm nào. Anh ấy là DJ. Mọi người yêu anh ấy. Bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy anh ấy nổi giận. Anh ấy hòa hợp với mọi người trong khu ổ chuột. Kevin, anh ấy rất dễ gần. Anh ấy hiểu tôi. Anh ấy biết tiếng lóng của tôi. Anh ấy biết nó như thế nào. Anh ấy cũng sống trong khu ổ chuột.

Tôi thích chơi bóng rổ trong câu lạc bộ và ở đó cũng có nhiều người da đen. Tham gia vào câu lạc bộ, tôi hiểu được cảm giác của mọi người, tôi lắng nghe họ, hiểu rõ hơn học đại học sẽ như thế nào và cách mọi người cảm nhận về nó. Giờ đây, tôi cố gắng hết sức để trở nên tốt hơn và có những người bạn tốt.

Đây là lớp nhảy của tôi ở Eclipes. Tôi hát một bát hát của Bruno Mars. Tôi rất vui. Tôi biểu diễn trước nhiều người. Tôi không hề cảm thấy bị cô lập bởi vì tất cả đều nhảy. Mọi người thích cách tôi nhảy nên tôi sẵn sàng. Đó là điệu nhảy tuyệt vời nhất tôi từng biểu diễn. Đó là cách tôi thể hiện bản thân mình, để thấy rằng tôi được tự do là chính mình ở Chicago. Đó là con người tôi. Tôi điên dại, tôi quay cuồng. Nhưng tôi yêu cảm giác ấy bởi vì sự rung cảm rất tuyệt vời, những tràng vỗ tay và cách mà mọi người hào hứng với những gì tôi làm.

Mọi người dần hiểu tôi. Họ lắng nghe tôi. Thích xem tôi nhảy. Nghe nhạc của tôi. Tôi chơi bóng rổ cùng họ. Họ hướng dẫn tôi làm mọi thứ và ở bên cạnh tôi khi tôi cần người giúp đỡ.

vào đại học

Ở trong căn lều cùng mẹ (đó không phải là người mẹ thật sự của tôi và tôi có rất nhiều người mẹ) – người hiểu tôi nhất và biết tôi là một người đàn ông thông minh, sáng dạ nhưng đôi khi tôi coi thường bản thân mình bởi vì tôi cảm thấy tôi thật kém cỏi – bà hỏi tôi sẽ tiếp tục ở lại trường chứ? Tôi phân vân. Tôi chưa bao giờ muốn vào đại học, tôi học tốt ở trường trung học và có thể có một công việc. Nhưng bà bảo rằng tôi cần làm điều đó, cần ra khỏi Chicago và làm điều tôi cần làm. Bà bảo tôi biết điều tôi sẽ làm. Tôi sẽ gặp rắc rối và làm những thứ tồi tệ. Nhưng có thế, tôi mới trưởng thành.

Giờ đây, tôi chấp nhận ngôi trường Connecticut. Tôi còn có một chuyến hành trình ở phía trước và tôi biết mình có thể làm được: Một anh chàng da đen từ khu ổ chuột, hành trình vào đại học như vậy, thật kỳ dị làm sao!

Nguồn: Chronicle

Vui lòng xem mục Bản Quyền nếu muốn sử dụng lại bài viết.

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

Bài liên quan:

Leave a Reply