Tôi không còn giả vờ mình ổn nữa

Tôi không còn giả vờ mình ổn nữa

Đã bao giờ bạn giả vờ mình vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng thì tan nát và đầy tuyệt vọng?

Đã bao giờ bạn thất bại ê chề và không thể tiếp tục một mình nữa nhưng vẫn giả vờ bạn bám trụ được và có thể tự mình chống chọi với khó khăn mà chẳng cần ai giúp?

Đã bao giờ bạn cảm thấy mình mất phương hướng và không biết cuộc đời mình sẽ trôi về đâu nhưng vẫn giả vờ như thể bạn có một mục tiêu sống rõ ràng, cứ thế mà tiến bước?

Đã bao giờ bạn nở một nụ cười gượng gạo chỉ cố để chứng tỏ với người khác rằng bạn rất ổn?

Đã bao giờ bạn trở về nhà và thở phào nhẹ nhõm vì được sống thật với chính mình, không cần phải đeo chiếc mặt nạ “mình vẫn ổn” nữa?

Nếu có thì bài chia sẻ dưới đây của tác giả Will Aylward hy vọng phần nào sẽ có ích cho bạn.

***

Bạn càng che giấu những cảm xúc của mình thì chúng sẽ càng lộ ra. Bạn càng phủ nhận những cảm xúc của mình thì chúng sẽ càng trở nên mạnh mẽ – Iliketoquote.com.

Con đường dường như vẫn dài vô tận.

Dù mới chỉ 8:30 sáng nhưng trời đã nắng chói chang. Mặt Trời chiếu xuống mặt đất những tia nắng rực rỡ đến mức mà tôi cảm thấy mình giống như chú kiến đang bị thiêu rụi một cách tàn nhẫn dưới chiếc kính lúp.

7 dặm, 8 dặm và càng ngày tôi càng thấy mệt qua mỗi bước chạy. Chặng cuối là con đường nhựa rải đầy đá dăm. Ngoài tôi ra, còn có rất nhiều người khác trên đường. Họ cũng chạy giống tôi hoặc chỉ là dắt chó đi dạo, đạp xe, đôi khi còn có cả vài người trượt patin nữa.

“Không…còn…xa…nữa…đâu”, tôi lặp lại câu này với chính mình khi lê từng bước trên đường với tất cả sự duyên dáng của một chú voi con! Trong khi những người khác lại chạy rất nhanh và dai sức. Mỗi khi họ chạy qua tôi, tôi lại thấy mình trượt dần vào chế-độ-tự-so-sánh-với-bản-thân, nhưng sau đó, tôi lại kéo mình về với khoảnh khắc hiện tại.

Khi tỉnh táo hơn, tôi bắt đầu quan sát.

Tôi nhận thấy cẳng chân trái tôi hơi đau nhói và có tiếng chim hót ở bụi cây gần đó. Và bất ngờ, tôi còn phát hiện ra một hiện tượng thú vị khác, một khuôn mẫu hành vi mà tôi nghĩ là mình đã vượt qua được.

Khi những người đi bộ, chạy, đạp xe hay trượt patin khác đi về phía tôi theo hướng ngược lại, họ dần tiến lại gần tôi và tôi để ý thấy cử chỉ của mình thay đổi. Từ chỗ chạy như chú voi con la lết trên đường, tôi lại cố hết sức phi nước đại như linh dương, từ việc trông như người mới tập chạy, tôi lại giả vờ như là một vận động viên chạy chuyên nghiệp dày dạn kinh nghiệm.

Mỗi khi có ai tiến lại gần và chạm trán với những người lạ, tôi lại cố tỏ ra mình ổn. Cử chỉ của tôi thay đổi và sự cau có vì đau đớn trên mặt bỗng chuyển thành một nụ cười đầy tự tin không thể tin nổi.

Nhưng tại sao lại thế chứ?

Tại sao tôi lại cảm thấy cần phải giấu đi vấn đề của mình và thể hiện rằng tôi-ổn?

Cả vài ngày sau, tôi vẫn cứ suy nghĩ về mấy câu hỏi đó. Tại sao rất nhiều người lại cảm thấy cần phải thể hiện ra bên ngoài một con người khác và giấu đi con người thực sự?

Câu trả lời đó là…

Chúng ta che đậy những vấn đề của mình bởi vì chúng ta nghĩ thể hiện bản thân gặp vấn đề hay yếu đuối là điều xấu.

Tuy nhiên, tôi tin suy nghĩ này không hề đúng.

Hồi nhỏ, chúng ta chẳng ngại gì thể hiện việc bản thân không ổn. Khi chúng ta mệt, lo lắng hay tuyệt vọng, chúng ta thể hiện ra bên ngoài chính xác những gì chúng ta cảm thấy (bằng việc khóc hay cáu kỉnh). Lớn hơn một chút, khi đi học, nếu không hiểu điều gì, chúng ta thường cũng sẽ giơ tay lên và yêu cầu sự giúp đỡ.

Lúc còn trẻ, chúng ta coi vấn đề là một phần của cuộc sống và là dấu hiệu cho thấy chúng ta sắp học được điều gì đó mới mẻ.

Thế nhưng, khi tuổi tác tăng dần, việc gặp vấn đề và thất bại càng ngày càng không được chấp nhận. Giáo viên và bố mẹ trở nên ít đồng cảm và kiên nhẫn hơn vì những kỳ vọng của họ đã tăng lên nhiều. Chúng ta bắt đầu bị cuốn theo sự cầu toàn, thứ mà, hiển nhiên, là không thể đạt được.

Để loại bỏ những quan điểm sai lầm rằng thể hiện bản thân gặp vấn đề là không tốt, có 3 sự thật quan trọng mà chúng ta cần nhớ:

1. Gặp vấn đề là chuyện bình thường

Khi tôi che giấu vấn đề của mình nghĩa là tôi đang phủ nhận một sự thật: gặp vấn đề là chuyện bình thường. Tôi tin vào những câu chuyện như “tôi nên biết rõ hơn”, “đáng lẽ tôi không nên cảm thấy như thế này”, “tôi nên làm như thể tôi ổn”.

Mấu chốt ở đây là tất cả chúng ta đều là con người, nghĩa là chẳng ai hoàn hảo cả. Ai cũng có vấn đề. Không ai luôn luôn ổn. Không một ai có cuộc sống hoàn hảo. Và không một ai lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc, tự tin và tích cực.

Thay vì cảm thấy xấu hổ và che giấu những vấn đề của bản thân, chúng ta cần nhận ra rằng gặp vấn đề là bản chất của con người và hãy trân trọng bản thân vì sự nỗ lực hết mình trong mọi khoảnh khắc.

2. Nếu không thể hiện bản thân mình có vấn đề thì chẳng ai biết bạn gặp khó khăn để mà giúp đỡ

Bất cứ khi nào tôi giả vờ như mình chẳng có chuyện gì thì cánh cửa để nhận được sự giúp đỡ đóng lại.

Những năm đầu tuổi 20, tôi trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn. Tài chính suy sụp, lo lắng hàng ngày và mất tự tin vào bản thân, tôi cảm tưởng như mình đang bị rơi xuống một chiếc hố cực kỳ sâu và tối om. Tôi thức dậy mỗi ngày với cảm giác vô dụng. Thế nhưng, trong 2 năm, tôi lại sống với lời dối trá và phủ nhận hoàn toàn tình trạng cuộc sống thực tế của mình. Với những người xung quanh, mọi thứ về tôi rất tốt đẹp.

Cuối cùng, nó khiến tôi bị dồn nén và buộc tôi phải sống thật. Tôi bắt đầu với việc gọi điện đến một công ty quản lý nợ. Sau 2 phút nói chuyện, tôi cảm thấy như gánh nặng lớn của mình đã được rũ bỏ khỏi vai. Đấy là bước đi đầu tiên của việc thừa nhận tôi đang gặp vấn đề và cần được giúp đỡ.

Bất kể khó khăn của chúng ta là gì thì ngay bây giờ vẫn còn có những người có thể (và muốn) giúp chúng ta. Không một ai có thể giúp bạn trừ khi bạn giúp chính mình, và điều này bắt đầu với việc sống thật.

3. Khi bạn thể hiện mình có vấn đề thì người khác cũng sẽ có cơ hội nói ra vấn đề của họ

Khoảnh khắc mà chúng ta cởi bỏ lớp mặt nạ và để bản thân mình tổn thương (vulnerable), chúng ta cho người khác cơ hội được làm điều tương tự với họ.

Sau khi giải quyết xong vấn đề tài chính tôi bắt đầu cởi mở về những lo lắng của tôi. Tôi còn nhớ mình ngồi trong một quán rượu với người bạn thân và quyết định chia sẻ với cậu ấy những vấn đề tôi đang gặp phải.

Phản ứng của cậu ấy khiến tôi kinh ngạc: “Đó chính xác là những cảm xúc của tớ bây giờ đấy”. Nhiều năm liền, cả hai chúng tôi đều gặp vấn đề với cùng một thứ nhưng chẳng một lần nào san sẻ cho nhau nghe về chúng. Thật đáng buồn!

Khi chia sẻ những khó khăn của mình với những người xung quanh, nghĩa là bạn cho phép họ nói ra những lo lắng của họ (nếu họ muốn chia sẻ). Bạn sẽ không bao giờ biết được cuộc sống sẽ thay đổi như thế nào nếu bạn làm vậy. Họ có thể cảm thấy cô độc, ngụp lặn trong khó khăn hay quá sức chịu đựng, và bạn có thể thay đổi tình huống bằng cách cho họ một cơ hội để nhận ra sự thấu hiểu, đồng cảm và hỗ trợ của bạn.

Giờ đây, mỗi khi ra ngoài chạy bộ, tôi để chiếc mặt nạ ở nhà. Nếu tôi gặp khó khăn trong công việc, trong mối quan hệ hay bất cứ một vấn đề gì trong cuộc sống, tôi cũng đều chia sẻ chúng với những người tôi tin tưởng.

Tôi không còn giả vờ ổn khi tôi không như vậy nữa. Bởi vì khi tôi sống thật với chính mình thì những điều tốt đẹp sẽ xảy ra.

 

Form Your Soul With Love

 

Source:

  1. Why I’ve Stopped Hiding My Struggles
  2. Ảnh đầu bài: Corinne Kutz.

* Vui lòng xem mục Bản Quyền khi muốn sử dụng lại bài viết.

 

 

 

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

You may also like

Leave a Reply