Theo đuổi ước mơ và những cái giá không hề rẻ

Hóa ra giấc mơ Mỹ (American Dream*) chưa bao giờ là ước mơ của tôi. Đúng hơn là, nó cạnh tranh với ước mơ của tôi, bao phủ khao khát của tôi được trở thành một người cầm bút. Một ngôi nhà lớn, một chiếc xe sang, một công việc với chức vụ cao, lương 6 số 0, sở hữu những thứ không cần thiết. Tôi có tất cả chúng, nhưng không một thứ gì trong số đó làm tôi hạnh phúc. Và không có thứ gì cho phép tôi theo đuổi ước mơ của mình.

Thay vào đó, nó là một khoảng trống, thiếu thứ gì đó và tôi không biết là gì. Làm việc 70 đến 80 giờ mỗi tuần không cho tôi nhiều thời gian để tìm hiểu khoảng trống đó.

Trước khi nghỉ việc vào năm 2011, tôi đã phải trả giá cho những năm tuổi 20 quá nuông chiều bản thân, và cũng trong thập kỷ đó, mọi thứ tồi tệ đều đến giới hạn. Tôi không còn đủ khả năng để chu cấp cho lối sống mà tôi đã từng vui thú: sự tham lam, ham muốn và những điều tốt đẹp. Tôi quyết định theo đuổi ước mơ thực sự của mình – đam mê viết lách – thay vì tiếp tục sống một cách vô nghĩa: một lối sống xa xỉ, một lối sống mà, nhân tiện, cũng chẳng hề mang đến cho tôi hạnh phúc thực sự.

Theo đuổi ước mơTheo đuổi ước mơ sẽ chẳng thành công mà không mất đi thứ gì cả. Trước khi rời bỏ công việc tốt đẹp để cống hiến toàn bộ thời gian cho nghiệp viết lách, tôi đã dành hai năm để trả phần lớn các khoản nợ của mình, bao gồm nợ thẻ tín dụng, nợ tiền đi học, nợ tiền thuốc, và những thứ kiểu như vậy. Sau đó, tôi trả hết tiền mua xe hơi và bán ngôi nhà rộng rãi hiện tại để cuối cùng, chuyển đến sống ở một căn hộ nhỏ với giá thuê 500 USD mỗi tháng.

Theo thời gian, tôi dần dần trả hết gần như tất cả các khoản nợ, cam kết là sẽ không trói buộc mình vào bất cứ cam kết nào cả.

Tôi không còn dùng Internet ở nhà. Thay vào đó, tôi tìm những thứ hiệu quả hơn để làm với thời gian của tôi, tập trung chăm sóc sức khỏe, các mối quan hệ và những thứ quan trọng hơn trong cuộc đời. Khi cần sử dụng Internet, tôi sẽ đi tới thư viện hoặc quán cafe và sử dụng nó một cách thận trọng, không còn lãng phí hàng giờ vào việc “lướt web”. Sống với ước mơ của mình không cho phép tôi dành thời gian cho những thứ như vậy.

Không xem nhiều tivi như trước. Thay vào đó, tôi đọc, viết hoặc đi xem hòa nhạc hoặc xem phim cùng bạn bè, tạo ra những trải nghiệm kéo dài, đầy ý nghĩa thay vì liên tục chuyển từ kênh này sang cách khác.

Không còn những thẻ thành viên tập gym đắt tiền nữa. Giờ đây, tôi đi bộ nhiều hơn và tôi tập luyện mỗi ngày ở nhà hoặc trong công viên. Ở tuổi 32, tôi có thân hình đẹp nhất cuộc đời mình.

Không còn hàng đống hóa đơn nữa. Không còn những chiếc xe mới đắt tiền. Không còn mua những chiếc radio phát sóng qua vệ tinh (satellite radio). Không còn liên tục đổi smartphone. Không còn Netflix. Không còn đăng ký mua tạp chí. Tôi thậm chí còn dừng mua đồ đạc trong khoảng 1 năm. Sống với ước mơ của mình khiến cho những thú vui này trở nên nhạt nhẽo.

Giờ đây, những hóa đơn duy nhất của tôi là tiền thuê nhà, tiền mua đồ dùng cần thiết cho cuộc sống hàng ngày và tiền bảo hiểm. Những thứ khác đều được cắt giảm hết. Tôi quyết định rằng theo đuổi đam mê xứng đáng với sự đánh đổi đó.

Giờ đây, tôi cũng làm ra ít tiền hơn 10 năm trước nhưng tôi chưa bao giờ hạnh phúc như bây giờ.

Dù rằng hạnh phúc đó không đến mà không phải trả giá. Nó có nghĩa là đón nhận những thứ không thoải mái, xem xét những thứ mình sở hữu và loại bỏ những chuyện tào lao. Nó có nghĩa là xem lại cách sử dụng tiền bạc và thiết lập lại ưu tiên cho mọi thứ trong cuộc đời mình. Nó có nghĩa là sống một cách chủ tâm hơn và có mục đích hơn. Nó có nghĩa là dừng sống chỉ để làm hài lòng mọi người và bắt đầu sống với ước mơ, hoài bão; tiến đến một cuộc sống mới với sự tập trung, đam mê, mục đích – và giảm dần sự phụ thuộc vào vật chất.

Kể từ đó, tôi cũng đã viết được cuốn sách hay nhất của cuộc đời mình và tôi chưa bao giờ cảm thấy được sống như bây giờ.

Còn bạn thì sao: liệu ước mơ của bạn có đáng giá với những hy sinh mà bạn cần đánh đổi?

* Giấc mơ Mỹ (American Dream) là “giấc mơ về một mảnh đất trong đó cuộc sống nên tốt hơn và giàu có hơn và đầy đủ hơn với tất cả mọi người, với cơ hội cho mỗi người tùy theo khả năng hoặc thành tích”. Cội rễ của tư tưởng này xuất phát từ bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, trong đó có câu “Tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được tạo hóa ban cho những quyền bất di bất dịch, trong đó là Sinh sống, Tự do và mưu cầu Hạnh phúc”.

 

Nguồn: The Minimalists

Vui lòng xem mục Bản Quyền trước khi sử dụng lại bài viết.

Đọc tiếp: Hãy dám chơi cuộc chơi dài

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

Bài liên quan:

2 Comments

  1. Kéo xuống để đọc tiếp câu chuyện mà đã hết rồi. Bạn cứ tiếp tục viết để thi thoảng tớ đọc với nhé. Chúc bạn tôi luôn khỏe và sống vui.

    1. hihi, cảm ơn nhiều nha. tớ sẽ cố gắng ý. Subscribe để tự động nhận được bài viết nha. Tớ post bài hàng tuần vào thứ 6 và thứ 3 đó.

Leave a Reply