Lá thư gửi đến anh từ cô gái anh đã đánh mất

Lá thư gửi đến anh từ cô gái anh đã đánh mất

Một bức thư tình chan chứa nước mắt, đau khổ tột cùng. Tuy lời lẽ đanh thép đi kèm sự trách móc nhẹ nhàng nhưng vẫn không thể che giấu được một tình yêu da diết. Hơn hết, vượt trên cả nỗi mất mát ấy, cô gái trong bức thư rất mạnh mẽ và dũng cảm để viết ra những gì mình muốn nói, những lời cuối cùng dành cho chàng trai. Mình dịch nguyên văn bức thư dành tặng bạn một ngày giữa tháng 11 năm 2018 (vừa dịch vừa nghe bản cover bài hát Say You Won’t Let Go ), hy vọng những ai đã tìm được người bạn đời của mình thì hãy giữ thật chặt. Và những ai chưa tìm được thì hãy vững tin, bởi vì người ấy đang chờ đợi bạn ở phía trước

***

Này, anh có khỏe không? Em không chắc chắn về điều em muốn nói bây giờ bởi vì em nhớ anh vô cùng và nghĩ về anh mỗi ngày. Em ghét những lúc em như vậy bởi vì anh biết rằng em sẽ chẳng nhớ đến anh đâu. Em bận rộn thích nghi với cuộc sống của em bây giờ và anh không còn quan trọng với em nữa. Em chỉ là một người xuất hiện đúng lúc anh cần ai đó để chia sẻ, khi em lần đầu tiên vô tình đứng trước mắt anh để rồi khiến anh bị mù quáng và em bị hủy hoại.

Em đã làm anh tò mò, muốn anh khám phá những bí mật trên cơ thể, đôi môi và giọng nói của em. Thế nhưng, khi anh đã chinh phục được những điều đó thì em đã không còn cảm nhận được những điều kỳ diệu nữa. Em đã ở đó và giờ em đang đứng đây, còn anh đã đi về một phương trời nào khác. Những đêm say xỉn với bạn bè, làm việc thâu đêm và tập yoga hàng tuần – dù thế nhưng những ký ức về anh vẫn không thể nào xóa nhòa được. Em đã từng là một phần trong hành trình cuộc đời anh, một phần của thứ gì đó mà anh cho là tạm thời và em hài lòng với nó, thế nên, em tự thuyết phục bản thân mình chấp nhận. Em vui đùa với những suy nghĩ, cảm xúc, quan điểm của anh để đổi lấy những vòng tay ấm áp, những điểm tiếp xúc ngọt ngào, những lời nói ân cần và nụ hôn nồng thắm mà dường như còn có ý nghĩa nhiều hơn thế.

Một thời gian, em nhận thấy giữa chúng ta dần mất đi sự kết nối. Anh không ở đó, đôi mắt anh trống rỗng và em sợ hãi, em hét lên vì mọi thứ, vì một lý do khiến em tin nhưng tất cả những gì em có thể thấy đó là anh cũng sợ hãi. Anh biết em đã lên kế hoạch dành tặng anh toàn bộ phần còn lại của cuộc đời mình và anh đã từ chối nó. Em cảm nhận được sự hèn nhát ở anh từ ngày này sang ngày khác và em đã ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần tình yêu của em dành cho anh là đủ. Em không muốn giữ chân anh nhưng em cần anh, tất cả con người anh, từng thứ một, cả những điều tốt lẫn điều xấu và cả mùi mồ hôi trên cơ thể anh nữa. Nhưng anh không còn cần tình yêu của em nữa, không muốn em quay lại và khi em ra đi, tất cả đam mê và sự nồng cháy trong em ngay lập tức bột phát ra ngoài.

Anh xuất hiện với tình yêu da diết của em, trôi theo dòng chảy tâm hồn rất dễ bị tổn thương và khi thời gian trôi qua, con người thật sự của anh mới bộc lộ và em cảm thấy ghê rợn điều đó. Anh đã đánh mất em – sự không hoàn hảo đầy quyến rũ và giờ đây, cơ thể em đầy những vết sẹo. Anh đã từng cảm nhận được từng hơi thở của em nên em vẫn bảo vệ anh khi gia đình và bạn bè em không ủng hộ cho 1,5 rưỡi chúng ta bên nhau. Em muốn hạnh phúc và em biết nỗi đau đó chỉ là tạm thời.

Anh nói với em rằng chuyện tình của chúng ta sẽ để lại cho mỗi người những bài học lớn và hy vọng em sẽ trưởng thành khi gặp gỡ người đàn ông tiếp theo. Em bật cười khi nghe những lời đó, nước mắt bỗng tuôn trào trên mặt và em không hiểu nổi từ đâu anh nói ra được những lời như vậy. Em thấy ghen tị. Em ước gì mình không cảm thấy đau đớn, khó khăn, không cảm thấy lạnh lẽo. Em ước mình mới là người nói ra những lời lẽ ấy và có thể là người trưởng thành hơn, tốt hơn từ bài học mà anh nói. Em ước mình có thể đi ngủ mỗi đêm với trái tim yên bình, đôi tay rộng mở và thoải mái trong vòng tay của một tình yêu đích thực.

Nhưng mọi thứ không diễn ra như vậy. Em không làm được và em ghét phải thừa nhận nó bởi vì em đã đau khổ quá lâu mà không nhận ra sự đau đớn trong cổ họng của em, bụng quằn quại và đầu óc quay cuồng. Em cần một điếu thuốc nhưng em không hút. Nó chỉ giúp em nhận ra rằng bất cứ cảm xúc nào của em cũng sẽ sớm tan vào mây khói giống như chất độc anh để lại trên cơ thể em vậy. Đây có phải là một bức thư tình không? Dường như em nên che đậy nó bằng một bài thơ thật hay và những bông hoa diên vĩ tím nhưng em không thể. Não của em đầy rẫy những bức tường, những bức tường cũ, em nghĩ em có thể đẩy chúng sang một bên nhưng chúng lại xuất hiện ngay khi anh nói với em rằng rồi em sẽ gặp một ai đó khác.

Em vẫn cảm nhận được tất cả những điều đó. Em không thể thoát khỏi. Em yêu anh. Thật khó khăn khi em nhận ra rằng đầu gối em rỉ máu và lưng em quá đau đớn đến nỗi mà không thể đứng dậy được. Em ước em có thể hiểu rõ cảm xúc của mình, em ước em tôn trọng bản thân em nhiều hơn để có thể rời xa anh sớm hơn nhưng sự tò mò của anh đã khiến em không thể dứt bỏ. Anh đã nói với em rằng chính anh khiến mọi thứ rối tung lên và giờ nhìn lại, đúng là tình yêu ấy chẳng hề ngọt ngào, chẳng hề lãng mạn, chẳng có gì cả, chẳng là gì cả. Thế nên, lá thư này được viết có lẽ không phải cho anh mà là cho em mới đúng, để em tin vào mọi thứ anh đã nói là sự thật. Lá thư này gửi đến em – người đã bị bỏ lại phía sau với một tình yêu trống rỗng.

Gửi anh, từ cô gái mà anh đã đánh mất.

 

Form Your Soul With Love

 

Source:

  1. A Letter From The Girl You Lost
  2. Ảnh đầu bài: Congerdesign

* Vui lòng xem mục Bản Quyền nếu muốn sử dụng lại bài viết.

Nếu bạn yêu thích bài viết của mình và muốn ủng hộ mình, bạn có thể chuyển hỗ trợ của bạn theo thông tin này:

Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Vân Anh.

STK: 2991917.

Ngân hàng ACB, Chi nhánh Nguyễn Khánh Toàn.

 

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

You may also like

Leave a Reply