Điều tôi nói với chính mình mỗi khi gục ngã

Điều tôi nói với chính mình mỗi khi gục ngã

Tôi là người luôn tràn trề hy vọng. Tôi cố gắng làm việc tập trung, rèn luyện những thói quen tốt, xây dựng cảm xúc tích cực, biết ơn vì những gì tôi có, giúp đỡ mọi người và không ngừng học hỏi. Tôi hiếm khi nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ, sẽ dừng lại, sẽ chấp nhận một cuộc sống “bình thường”, chấp nhận cái gọi là “ổn định”. Tôi có ước mơ và có mục đích sống. Có người gọi tôi “mạnh mẽ”, “đầy nghị lực”, “nhiệt huyết”, “tràn trề niềm tin”, “đầy hoài bão”… Ở mức độ nào đó thì đúng là như vậy.

Nhưng…

Có những lúc tôi để mọi thứ xung quanh tác động tới mình quá lớn, kéo tôi lùi lại và phó mặc thất bại đè nặng lên ngực mình. Tôi bị trượt chân, ngã uỵch, từng ngón chân ghì chặt xuống mặt đất, cố gắng lê lết vài bước nhưng càng cố, người tôi càng đầy vết thâm và trầy xước.

Đôi khi tôi thấy cuộc sống này khắc nghiệt lắm. Tôi thấy mình như người mới bước vào đời, cái gì cũng thiếu: năng lực, kinh nghiệm, kỹ năng, “độ” hiểu đời, “độ” hiểu người, tiền bạc, vật chất khác… Tôi nghĩ tất cả những gì có trên đời tôi đều thiếu.

Tôi thấy mình 28 mà chẳng khác gì một cô sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường: ngây ngô nghĩ rằng cứ cố gắng sẽ có được điều mình muốn, cứ vô tư hồn nhiên thì cuộc đời sẽ nở hoa, cứ nghĩ tích cực thì chẳng bao giờ nghĩ tiêu cực.

Tôi thấy mình chưa “lớn” tới “điểm lớn” của một người đã 28 tuổi.

Nhưng…

cũng nhờ thế mà tôi nhận ra mình mạnh mẽ hơn trước. Thất bại không dễ dàng làm tôi nản chí mà ngược lại, giờ đây tôi có thể dễ dàng lấy lại quyết tâm để tiếp tục vững bước trên chuyến hành trình. Qua rồi những chuỗi ngày đắm mình trong suy nghĩ, lo âu và dằn vặt bản thân. Thay vào đó, là sự chấp nhận mọi khó khăn và vững ý chí.

Ngày hôm nay, tôi muốn viết ra bốn điều mà tôi dùng để nhắc nhở chính tôi mỗi khi gục ngã. Chúng đã, đang và sẽ luôn ở trong tâm khảm tôi, giúp tôi vượt qua những thử thách đầy khắc nghiệt của cuộc sống.

1. Sẽ luôn có khó khăn ập đến và sẽ luôn có những thứ kéo tôi lùi lại

Nhưng chúng chỉ xuất hiện để kiểm tra ý chí của tôi mà thôi, chứ không phải muốn hạ gục tôi mãi mãi.

Cuộc sống là chuyển động. Mọi thứ đều dịch chuyển. Không có sự vật nào ngừng lại. Thế nên, tôi buộc phải thích nghi để hòa theo sự chuyển động không ngừng đó. Nếu lùi bước và mãi đứng yên, tôi sẽ tự tách mình ra khỏi guồng quay này của thế giới.

Khủng hoảng, bế tắc là do tôi tạo ra. Tôi để mình đắm chìm trong tiêu cực, lo âu, sợ hãi đến mức không dám làm gì và để mặc cho bản thân bị tiêu diệt. Mệt mỏi, chán nản trong tâm trí là tự tôi giày vò chính mình, chỉ có tôi mới có thể đưa mình bước ra khỏi bầu không khí tối tăm ấy.

Để bản thân mình bận rộn. Có nhiều việc để làm. Học hỏi mỗi ngày. Tiếp tục sáng tạo. Rèn luyện sự quyết đoán. Thử những điều bất ngờ. Làm mọi thứ với niềm vui và đừng quá tập trung vào kết quả.

Không bao giờ lùi lại.

2. Chấp nhận những điều xảy ra ngoài ý muốn và tiếp tục hành động

Trước đây, tôi dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những vấn đề tôi gặp phải. Tôi nghiêm trọng hóa chúng. Tôi tìm đủ mọi cách để chối bỏ những điều không hay đã xảy ra. Tôi nhồi nhét tâm hồn tôi với mọi gánh nặng. Tôi đẩy bóng tối về với bóng tối. Nhưng làm thế này chỉ khiến mọi thứ thêm tồi tệ.

Tôi đã từng than vãn vì sao khó khăn cứ ập đến với mình? Tôi ước chúng không bao giờ xảy ra và không tồn tại. Nhưng bây giờ thì tôi biết, chúng sẽ luôn hiện hữu và càng xuất hiện nhiều hơn nữa. Chúng là một phần của thế giới này, giống như một người con trai và một người con gái, màu trắng và màu đen, sự công bằng và bất công, cái thiện và cái ác. Chúng là mặt đối lập của những điều tốt đẹp.

Thế nên, tôi buộc phải chấp nhận chúng, để chúng đến rồi đi. Còn với chính mình, hãy tập trung vào những gì tôi muốn và hành động.

3. Nếu mệt hãy nghỉ ngơi, đừng bỏ cuộc

Mệt chỉ là tín hiệu để tôi biết rằng đã đến lúc tôi cần dừng chân và nạp lại năng lượng. Mệt chỉ là thời điểm thử thách ý chí và sự kiên định của tôi. Và mệt chỉ là một trạng thái chứ không phải là một dấu mốc.

Tôi có quyền mệt mỏi, chán nản nhưng sau khi đã nghỉ ngơi, tôi cần vực dậy và tiếp tục hành động. Đừng bỏ cuộc cho tới khi nào tôi không còn sức để làm bất cứ điều gì.

4. Mỉm cười và tin tưởng vào tương lai

Thế giới này đúng không phải màu hồng. Chẳng ai cả đời chỉ toàn gặp những điều vui và muốn gì được nấy. Nhưng sau cùng, nó vẫn luôn tươi đẹp.

Tôi nhắc nhở chính tôi hãy luôn mỉm cười dù có gặp bất cứ trở ngại nào đi chăng nữa. Bởi mỉm cười sẽ mang đến cho tôi sức mạnh và niềm tin vào sự cố gắng. Chẳng mất gì khi giữa sóng gió cuộc đời, tôi mỉm cười với những người tôi yêu thương, gửi tặng họ cái ôm và biết ơn rằng tôi vẫn luôn có họ.

Hy vọng những chia sẻ này của tôi sẽ giúp bạn có thêm động lực và cảm hứng để bước tiếp. Tôi luôn tin những con người, những trái tim nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh lớn vô cùng. Bạn hãy cứ vững tin vào chính mình và kiên định với những gì bạn đã chọn.

 

Form Your Soul with Love

 

* Vui lòng xem mục Bản Quyền khi muốn sử dụng lại bài viết.

 

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

Bài liên quan:

4 Comments

Leave a Reply