Cái tôi

Cái tôi

“Cái tôi của bạn ấy lớn quá, nếu mà bạn ấy kiềm chế được thì tốt”, “Cậu đừng để cái tôi lấn át, không thì không thực hiện được việc gì đâu”…, đây là vài trong số những câu nói rất điển hình về “cái tôi” mà chắc hẳn chúng ta đã nghe ít nhất vài lần. Tuy nhiên, “cái tôi” là gì và tại sao nó lại nguy hiểm đến mức chúng ta cần phải kiểm soát nó? Bài viết này mình xin chia sẻ một góc nhìn thú vị về “cái tôi” của blogger David Cain và phần cuối sẽ là tóm tắt cuốn sách nổi tiếng Ego is the Enemy (tạm dịch: Cái tôi là kẻ thù) của tác giả Ryan Holiday nhé.

Cái tôi là gì?

Thế giới sẽ hỏi bạn là ai, và nếu bạn không biết thì thế giới sẽ nói cho bạn biết. – Carl Jung

Tưởng tượng bạn chỉ vừa mới được sinh ra đời.

Bạn không biết bất cứ điều gì. Bạn chưa hề trải nghiệm bất cứ điều gì.

Nhưng đột nhiên có một tia sáng, và sự hỗn loạn. Bạn bước vào đời và rùng mình. Những hình dạng mập mờ tất cả đều di chuyển xung quanh bạn. Những âm thanh khiến bạn giật mình với tiếng vọng còn sắc sảo hơn nhiều so với những âm thanh bạn đã từng nghe khi còn trong bụng mẹ. Toàn bộ cảnh vật sáng bừng và lòe loẹt. Những hình dạng di chuyển rất nhanh chóng.

Có quá nhiều thứ xảy ra. Tất cả hoàn toàn đều xa lạ và cực kỳ mạnh mẽ. Nó khiến bạn bối rối. Bạn khóc.

Trong số những thứ khác, bạn nhìn thấy điều mà sau này bạn hiểu rằng chúng được gọi là những khuôn mặt. Nhưng chúng vẫn chưa phải là những khuôn mặt. Chúng là những hình dạng, với một khuôn mẫu mà sớm thôi sẽ trở nên quen thuộc với bạn.

Bạn đang nghe điều mà sau này bạn được dạy rằng chúng là giọng nói. Một trong số chúng đã rất quen thuộc với bạn. Mọi người dạy bạn đó là tiếng gọi “mẹ”.

Có một thứ mà chắc chắn bạn không nhận ra, đó là bạn. Bạn nhận ra tất cả những hình dạng, âm thanh, và cảm xúc này nhưng bạn không ý thức được chúng đang xảy ra với bạn hay với bất kỳ ai khác. Bạn chỉ nhận ra chúng đang xảy ra.

Làm thế nào mà bạn sẽ giải nghĩa được tất cả chúng?

Thật may mắn, bạn là con người (mặc dù bạn vẫn chưa nhận ra điều này) và tâm trí con người có sức mạnh gắn kết. Thậm chí không cần cố gắng, bạn cũng bắt đầu gắn kết các hình dạng và âm thanh nhất định với những suy nghĩ nhất định. Bạn gắn kết giọng nói của mẹ bạn với sự an ủi. Giọng nói của mẹ bạn trở thành nguồn an ủi. Bạn gắn kết bóng tối với cơn buồn ngủ, đồng thời cũng là sự cô đơn. Bạn gắn kết khoảng thời gian đi tắm với niềm vui hay sự ghê rợn, tùy thuộc vào cảm xúc của bạn trước những gì xảy ra trong nhà tắm.

Những sự gắn kết như thế này cứ dần dần được tích lũy. Từ trải nghiệm, X khiến bạn mong đợi Y. Sau đó, X bắt đầu tượng trưng cho Y. Cuối cùng, X có lẽ trở nên đồng nhất với Y. Theo thời gian, bạn tiếp tục thêm thêm nhiều thứ khác vào nữa.  

Điều này hữu ích cho việc phân loại những hỗn loạn xung quanh bạn. Chẳng hạn, bạn có thể nói thứ với bàn tay ấm áp và giọng nói dịu dàng thường là tin tốt lành cho bạn. Đấy là một sự gắn kết đơn giản. Đấy là công cụ giản đơn mà bạn sẽ sử dụng để giải nghĩa những khung cảnh đang quay cuồng xung quanh bạn.

Bạn vẫn chỉ đang nhìn bên ngoài, và nó vẫn chưa xảy ra với bạn để kiểm tra thứ đang làm nhiệm vụ nhìn. Sau cùng, toàn bộ sự tồn tại – mỗi một hình dạng, âm thanh, nhân vật và câu chuyện – dường như ở đó, một nơi nào đó ở bên ngoài. Bạn vẫn chưa có một lý do để lặng ngắm thứ nằm ở trung tâm của tất cả các hành động ấy.

Qua vài năm đầu đời, bạn sẽ được dạy rằng những hình dạng, suy nghĩ và cảm xúc nhất định là bạn. Khi bạn nhìn xuống, bạn sẽ nhận ra nhiều phần phụ mở rộng từ điểm bạn nhìn, thứ mà bạn sẽ được dạy là cơ thể, cánh tay và đôi chân của bạn.

Lúc này, vẫn chẳng có gì đề nghị rằng có một ranh giới giữa bạn và thế giới xung quanh bạn. Bàn chân mà bạn nhìn thấy khi nhìn xuống chỉ là những thứ “ở bên ngoài”, ngoài sàn nhà nằm dưới chúng ra thì chẳng có gì về bạn hay thuộc về bạn cả.

Nhưng những từ mà người lớn sử dụng: “bạn”“của bạn”, những từ mà bạn học cách thay thế thành “tôi” “của tôi”, cuối cùng cũng sẽ thúc đẩy bạn gắn một trạng thái đặc biệt cho những thứ nhất định.

Họ nói rằng cuốn sách màu đỏ kia là của bạn, và cuốn sách màu xanh dương kia không phải của bạn.

Về mặt cảm xúc mà nói, những thứ mà bạn trao cho trạng thái đặc biệt này bắt đầu trở nên có giá trị hơn. Mất cuốn sách màu đỏ tệ hơn nhiều so với mất cuốn sách màu xanh, bởi vì cuốn sách màu đỏ là “của bạn”.

Thông qua tất cả những tương tác của bạn với những người khác, bạn bắt đầu xây dựng nên ý niệm về điều gì nằm ở trung tâm của tất cả những thứ đang xảy ra này: một con người, kiểu như những người mà bạn đã biết trong cuộc đời bạn. Mặc dù, họ không giống như bạn; từ góc nhìn của bạn, họ được sắp xếp khá khác nhau. Chẳng hạn, bạn không nghi ngờ rằng bạn có một khuôn mặt như những khuôn mặt mà bạn nhìn thấy ở những người khác – một khuôn mặt bị che lấp từ góc nhìn trước mắt bạn.

Sự gắn kết tệ nhất trong tất cả

Một loạt những sự kiện khủng khiếp nhất xảy ra gần như theo cùng một cách với đa phần mọi người. Bạn nhìn vào trong một chiếc gương, kinh ngạc trước đứa trẻ ở phía bên kia của chiếc gương, khi bố mẹ bạn nói, “Chính con đó”.

Ban đầu, nó chẳng mang ý nghĩa gì cả, bởi vi họ đang chỉ vào một đứa trẻ chỉ mới biết đi ở trong gương, chứ không phải chỉ vào bạn. Và đứa trẻ mới biết đi quen thuộc đó, người bạn thi thoảng của bạn… nó ở đâu khi bạn không đứng trước gương? Nó chẳng bao giờ xuất hiện ở bất cứ một nơi nào khác.

Bố mẹ của bạn khá cương quyết về việc gọi nó là “bạn”, mặc dù đấy là tên “cúng cơm” của bạn và cuối cùng, bạn cũng tin vào điều đó mà chẳng cần xác nhận lại. Trên tất cả những thứ khác, bạn đã học được rằng bố mẹ của bạn hiểu rõ hơn bạn và dần dần, bạn cũng sẽ hấp thụ lời tuyên bố không có gì hay ho này như bất cứ điều nào khác.

Khi bạn lớn lên, bạn sẽ gắn kết nhiều càng nhiều thứ trần tục với bạn. Quần áo của bạn. Đồ chơi của bạn. Bạn bè của bạn. Căn phòng của bạn. Ngôi nhà của bạn. Từng chút một ở con người bạn dường như được đầu tư khắp mọi nơi. Có rất nhiều thứ để lo lắng, bởi vì số phận của bạn dường như phụ thuộc, ít nhất một chút, vào số phận của mỗi một thứ vật thể đó.

Nhưng bạn cảm thấy trở nên nặng nề hơn. Cùng với những thứ đó, bạn bắt đầu nhận ra những thứ vô hình mà cũng chứa đựng cùng một trạng thái đặc biệt và cực kỳ nhạy cảm đó.

Đến lượt bạn. Ý tưởng của bạn. Cách của bạn. Vấn đề của bạn. Thất bại của bạn.

Ở thời điểm này, bạn sẽ không còn nghi ngờ về bất cứ thứ gì rằng hình ảnh trong gương là bạn. Giờ đây, một bộ sưu tập các suy nghĩ và vật thể với trạng thái đặc biệt đó có một vẻ ngoài rõ ràng và một cốt truyện đầy hấp dẫn. Bạn trở nên lo lắng tột cùng về việc bị cuốn vào chúng.

Hình ảnh đó trong gương, có một chút thất vọng so với thế giới 360 độ mà bạn đã từng lo lắng trước đây, trở thành phần quan trọng nhất của khung cảnh mà bạn đang đối mặt. Bạn bắt đầu gắn quá khứ của bạn và đặc điểm của bạn với nó: nó thông minh như thế nào, nó giỏi ở cái gì và xấu ở cái gì, nó xứng đáng với cái gì, nó sợ cái gì, nó hy vọng vào cái gì, nó ở đâu và nó sẽ đi đâu.

Nó là tất cả những gì bạn thực sự có. Thượng đế cấm đoán bất cứ điều gì xảy ra với nó.

Ở thời điểm này, bạn hoàn toàn bị thuyết phục rằng hình ảnh này và câu chuyện của nó chứa đựng trọn vẹn con người bạn. Chẳng có gì ở ngoài nó.

Chèo lái câu chuyện

Và mãi mãi về sau, bất cứ điều gì xảy ra với hình ảnh đó và câu chuyện mà gắn kết với nó cũng đang xảy ra với bạn. Khi câu chuyện diễn ra theo cách bạn muốn, hình ảnh sẽ thu được thứ gì đó. Nó trông rõ ràng hơn. Khi câu chuyện không như ý, hình ảnh mất đi thứ gì đó và bạn cũng không thích nó nhiều nữa.

Bởi vì khuôn mặt này và câu chuyện này được cho là bao trọn toàn bộ con người bạn nên tầm quan trọng của việc chèo lái câu chuyện và người anh hùng bé nhỏ đầy tổn thương trong câu chuyện sẽ kẹp chặt bạn với sự cứng rắn khủng khiếp nhất.

Mặc dù phần lớn điều xảy ra với nó nằm ngoài sự kiểm soát của bạn, bạn sẽ cảm thấy vô cùng bị thúc ép rằng hình ảnh và câu chuyện của nó trở thành thứ gì đó bạn thích. Lúc này, bạn chắc chắn không sai.

Nhưng câu chuyện dường như luôn bị lệch khỏi con đường lý tưởng của nó, và cảm tưởng như luôn có thứ gì đó không đúng hoặc ít nhất trong mối nguy cơ không diễn ra một cách tốt đẹp. Thứ gì đó mà được cho là xảy ra vẫn chưa xảy ra, hay thứ gì đó đã xảy ra mà đã không được cho là sẽ xảy ra.

Vì tất cả các kỹ năng của chúng ta bóp méo câu chuyện này, tận sâu chúng ta biết hoàn cảnh có thể đè bẹp chúng ta bất cứ lúc nào. Nhưng chúng ta nỗ lực hết sức mình để chèo lái câu chuyện theo hướng chúng ta có thể chấp nhận. Chúng ta cảm thấy một nhu cầu liên tục cần tạo ra sự điều chỉnh, để bảo vệ một tương lai mà sẽ đáp ứng nhu cầu quan trọng nhất này.

Đây là trò chơi chúng ta phải học cách chơi và nó rất, rất khó để chiến thắng.

Bạn không bao giờ là thứ mà bạn nghĩ

Khuôn mặt trong gương, và câu chuyện rối rắm mà chúng ta gắn với nó, là cái tôi.

Hay nói cách khác, cái tôi là thứ mà bạn nghĩ về bản thân mình.

Cái tôi thường được định nghĩa như là “một cảm giác sai lầm về bản thân,” nhưng tôi nghĩ đó là sự chỉ dẫn lạc lối. Nó ám chỉ rằng có một cách nghĩ chính xác về việc bạn là ai, và một cách nghĩ không chính xác khác. Lòng tự trọng đúng đắn và lòng tự trọng sai lầm. Nhưng ai mà khẳng định được liệu hình ảnh đó đúng hay sai? Lòng tự trọng là cái tôi, bất kể suy nghĩ của bản thân bạn có an ủi bạn hay khiến bạn hoảng sợ.

Làm sao mà suy nghĩ của bạn có thể mô tả chính xác bạn là ai? Làm sao mà tâm trí con khỉ (monkey mind) tự do gắn kết, khét tiếng hay thay đổi của chúng ta lại có thể nghĩ ra được một đánh giá có ý nghĩa về sự kết hợp của công việc, khuôn mặt, dáng cơ thể, mối quan hệ, năng lực, trải nghiệm, nỗi sợ và khao khát thực sự có ý nghĩa gì? Tất cả những thứ đó là “chất” của cuộc sống, đó là phong cách, hương vị, nhưng tất cả những chi tiết này có thực sự cấu thành nên một con người không?

Hiển nhiên là không, bởi vì điều mà chúng ta nghĩ về bản thân mình liên tục thay đổi, không chỉ ngày này sang ngày khác mà còn khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác và tâm trạng này sang tâm trạng khác. Ở những thời điểm khác nhau, tôi thường nghĩ bản thân mình là bất cứ thứ gì, từ một kẻ thất bại không thể chịu nổi, cho tới một thiên tài đồng bóng, một gã trai mà có thể không bao giờ làm bất cứ điều gì thành công, một gã trai mà không bao giờ có một vấn đề nghiêm túc nào trong cuộc đời. Thứ tôi nghĩ về tôi là quá không kiên định và quá phụ thuộc vào tâm trạng và hoàn cảnh, mà có thể không thể nào đúng được – chưa bao giờ!

Cái tôi luôn chỉ là một chiếc túi suy nghĩ sôi sùng sục, to lớn mà có thể mỗi lúc một khác. Nhưng thường chúng ta không nhận ra điều đó. Nói chung, theo cách thông tục mà chúng ta nói về mọi người, theo cách của bạn và tôi, chúng ta tham chiếu đến cái tôi của mình – những bản sắc đã đạt được, dựa trên những hình dạng trong cuộc sống.   

Cụ thể, việc nhầm lẫn cái tôi với bản thân là điều hoàn toàn bình thường trong xã hội. Thậm chí, phần lớn mọi người đều cho rằng họ chính là thứ mà họ nghĩ. Điều này hàm chứa những ngụ ý lớn về chất lượng cuộc sống và xã hội ngày nay mà khuôn khổ bài viết này không thể phân tích kỹ. Từ bây giờ, thế là đủ để nói rằng sự tồi tệ nhất trong hành vi của con người xuất phát từ sai lầm chết người này.

Rõ ràng, bạn không thể là suy nghĩ của bạn. Rốt cuộc, bạn sẽ là ai khi bạn đang không suy nghĩ?

Vậy khi đó bạn là cái gì? Thứ gì còn ở lại? Bạn biết bạn không phải là người mà bạn nghĩ hoặc ít nhất người bạn nghĩ bạn là chỉ là một phần độc lập, phụ thuộc nhiều vào bối cảnh của toàn bộ câu chuyện.

Hãy nhớ rằng, chúng ta không hề có cái tôi khi chúng ta được sinh ra đời. Chúng ta tích lũy nó thông qua việc tạo ra các gắn kết. Thế nên ai – cái gì – đang tạo ra suy nghĩ và ý thức đó, trước khi nó thậm chí nhìn nhận ra bản thân nó…

Nếu bạn nhớ lại:

Bạn nhận ra tất cả những hình dạng, âm thanh và cảm xúc, nhưng bạn không ý thức được chúng đang xảy ra với bạn hoặc bất cứ ai khác. Bạn chỉ nhận ra rằng chúng đang xảy ra mà thôi.

Làm thế nào chúng ta quay trở lại đó? Có thể không, sau tất cả những quan điểm tự gán cho bản thân mà chúng ta nắm giữ trong nhiều năm liền? Chúng ta cần một cách để nhìn thấy rõ ràng chúng ta là gì trước khi cái tôi xuất hiện và nói “Này, tớ là cậu đấy.”

Chúng ta không thể gỡ rối mớ suy nghĩ hỗn độn này với việc suy nghĩ nhiều hơn rằng chúng ta có thể dọn sạch một chiếc sàn bẩn với nhiều bụi bẩn hơn được.

Tóm tắt sách Ego is the Enemy 

Ego is the Enemy
Source: Amazon.

Ryan nhận ra rằng là con người, chúng ta nói quá nhiều. Chúng ta sử dụng nó để lấp đầy và che đậy sự bất ổn của chúng ta. Đó là nhu cầu muốn được nói liên tục ngăn cản chúng ta không thể làm việc. Chúng ta nói, nói, nói, nói về làm việc nhưng thực sự, rất ít công việc được hoàn thành.

Mối quan hệ duy nhất giữa làm việc và tán gẫu đó là một cái sẽ giết chết cái còn lại.

Ryan cũng giải thích rằng chúng ta cần tránh những sự xao nhãng, rằng chúng ta đối mặt với các lựa chọn mỗi ngày mà có thể là “các yếu tố gây phân tán” và ngăn chặn việc theo đuổi mục tiêu của chúng ta. Nếu bạn có thể nhận ra mục đích của bạn và hiểu rằng bạn ở đây để thực sự hành động thì khi đó, những lựa chọn này sẽ dễ dàng hơn để đưa ra. Hãy lùi lại và tự hỏi bản thân liệu bạn có thực sự cần điều này hay đấy chỉ là thứ mà cái tôi của bạn muốn.

Mỗi cơ hội – bất kể nó mang đến sự hài lòng hay phần thưởng – buộc phải được đánh giá cùng với những hướng dẫn nghiêm ngặt: liệu điều này có giúp tôi làm được thứ mà tôi đã lên kế hoạch? Liệu điều này có cho phép tôi làm thứ mà tôi cần làm? Liệu tôi đang ích kỷ hay vị tha?

Học hỏi và đừng quá say đắm

Ryan nhấn mạnh đến sự có sẵn của giáo dục trong thời đại này. Chúng ta có thể truy cập thông tin, sách vở, các khóa học miễn phí… dễ dàng có nghĩa rằng không hề có cách trở nào cả, không có lý do để dừng giáo dục bản thân nhiều hơn. Và công nghệ có nghĩa có một dòng chảy không bao giờ kết thúc những thứ để học, bạn không bao giờ hoàn thiện được. Luôn luôn có thứ cần phải cải thiện.

Cái tôi là kẻ thù – nó ngăn chặn chúng ta khỏi việc phát triển bản thân bằng việc nói với chúng ta rằng chúng ta không cần phát triển nữa. Khi đó, chúng ta băn khoăn tại sao chúng ta không có được kết quả mình muốn, tại sao những người khác lại giỏi hơn và tại sao thành công của họ lại kéo dài đến như vậy.

Ryan nhận ra chúng ta luôn luôn được dạy bảo phải có đam mê, tất cả đều nằm ở việc tìm kiếm đam mê, sống có đam mê. Trong khi thực tế, chúng ta cần tập trung vào mục đích và thực tại. Anh giải thích, mục đích có thể được xem xét tương tự như đam mê, nhưng với những mong đợi thực tế. Mục đích là đam mê nhưng nó được kiểm soát một chút. Và bạn cần thực tế để có góc nhìn, để hiểu thứ gì là thực và thứ gì thật sự có thể đạt được. Thực tế liên tục tự kiểm tra và đảm bảo thứ chúng ta đang làm là đúng, là đi đúng hướng và tiến lên. Không có chỗ cho mơ mộng.

Dừng suy nghĩ

Bạn phải sống trong thế giới thực. Đừng để tâm trí của bạn bị ám ảnh và tạo ra phiên bản đầy trừu tượng của thực tại.

Sống thật rõ ràng và luôn hiện diện đòi hỏi sự dũng cảm. Đừng sống trong bức màn mơ hồ của sự trừu tượng, hãy sống với sự hiện hữu và thực tế, kể cả khi nó không thoải mái. Hãy là một phần của thứ đang diễn tiến xung quanh bạn. Say mê với nó, điều chỉnh vì nó.

Ryan nhận ra sự tự mãn là một ý niệm nguy hiểm. Tự mãn chịu trách nhiệm cho việc tạo ra thứ gì đó mà dù chỉ một thành tựu nhỏ cũng cảm thấy lớn hơn và có giá trị hơn nó thực sự. Bạn phải duy trì góc nhìn thực tế về thành tựu của bạn, bao gồm cả ý nghĩa và bản chất thực sự của nó.

Thiếu đi hiểu biết này, sự tự mãn sẽ chiếm lấy quan niệm về bản thân của chúng ta và đặt nó trong sự mâu thuẫn với thực tại, điều mà chúng ta vẫn còn phải đi rất xa, rằng vẫn còn có quá nhiều thứ phải thực hiện.

Nhiều người nghĩ bạn có thể làm ít để thành công, nhưng Ryan khẳng định bạn phải làm việc chăm chỉ, bạn phải bỏ ra hàng giờ và tạo ra thứ bạn muốn. Đừng để cái tôi của bạn khiến bạn nghĩ rằng bạn có thể đi thật xa bằng việc làm ít đi mà vẫn đạt được nhiều thứ.  

Thành công

Theo Ryan, cái tôi không phải là vấn đề duy nhất, thành công cũng là một phần của vấn đề. Thành công luôn có tính ngắn hạn, bởi vì cái tôi đã khiến nó trở nên ngắn lại. Khi bạn tiến gần với điểm cuối của một mục tiêu hoặc đạt tới thành công, bạn sẽ đối mặt với những cám dỗ mới và những vấn đề mới.

Sự điềm tĩnh, cởi mở, có tổ chức và mục đích – những điều này là chất làm ổn định rất tuyệt vời. Chúng cân bằng giữa cái tôi và sự tự mãn mà đi kèm với thành công và sự công nhận.

Luôn là một học sinh

Ryan khuyến khích mọi người mãi là một học sinh, đừng bao giờ để cái tôi nghĩ rằng bạn đã học đủ nếu không thì sự học của bạn sẽ kết thúc. Luôn luôn theo đuổi để phát triển bản thân mình, học tập, nghiên cứu, đọc, khiến bản thân không thoải mái với sự thiếu hụt kiến thức và thử thách những giả định của bạn.

Người nghiệp dư có tính phòng thủ. Người chuyên nghiệp xem việc học đầy thích thú, họ thích thử thách và học hỏi, và gắn kết vào giáo dục như là một quá trình liên tục, không ngừng.

Ryan nhấn mạnh tới rủi ro của việc kể ra câu chuyện bản thân. Mối nguy chính là cuộc sống của bạn trở nên hư cấu, bạn bị vấp vào chiếc bẫy rằng bạn đang sống trong một cuộc sống tuyệt vời. Tốt hơn là hãy nhớ đến thực tại, tập trung vào thế giới thật và làm việc chăm chỉ.

Điều gì là quan trọng với bạn?

Nhận ra điều gì thực sự quan trọng với bạn là bước đầu tiên Ryan đề nghị bạn nên thực hiện. Nếu bạn không làm được điều này, những thành công bạn đạt được sẽ không viên mãn như chúng có thể. Và thành công sẽ không kéo dài.

Điều này đặc biệt đúng với tiền bạc. Nếu bạn không biết bạn cần bao nhiêu thì dễ dàng, mặc định sẽ là: muốn nhiều hơn.

Hãy tự hỏi bản thân mình tại sao bạn làm điều bạn đang làm. Theo Ryan, đây là câu hỏi quan trọng nhất bạn cần hỏi chính bạn.

Nhưng sẽ thế nào nếu tôi thất bại?

Ryan mô tả thất bại như một thứ gì đó không thể tránh được, không thể nào tránh nó. Anh chỉ ra rằng đa phần, bạn là nguyên do dẫn đến thất bại của riêng bạn. Và đó là một phần của “vòng quay cuộc sống” mà sẽ có thăng lúc trầm. Bạn không thể thành công liên tục. Có rất nhiều thất bại mà bạn nên mong đợi phải đối mặt.

Chìa khóa để làm chủ sự thất bại là: có mục đích, tự tin và kiên nhẫn.

Cái tôi là lý do

Theo Ryan, cái tôi là nguyên nhân của nhiều thứ:

  • Cái tôi là lý do chúng ta trì hoãn, tránh làm những thứ mà có thể cải thiện cuộc sống của chúng ta tốt hơn.
  • Cái tôi có thể hủy hoại thứ chúng ta yêu.
  • Cái tôi ngăn chúng ta nghĩ dài hạn.
  • Cái tôi khiến chúng ta khao khát tỏa sáng.
  • Cái tôi khuyến khích chúng ta ham muốn nhiều hơn, trở nên tham lam.

Cái tôi luôn là kẻ thù

Bất kể điều gì xảy ra tiếp theo với chúng ta, chúng ta có thể chắc chắn một thứ chúng ta sẽ muốn tránh. Cái tôi. Nó khiến tất cả các bước đi trở nên khó khăn, và nó sẽ khiến thất bại trở thành vĩnh viễn. Trừ khi chúng ta học hỏi, ngay ở đây và ngay bây giờ, từ sai lầm của chúng ta.

 

Form Your Soul With Love

Source:

  1. What is the Ego, Anyway?
  2. Ego is the Enemy book summary
  3. Ảnh đầu bài: Randy Jacob.

* Vui lòng xem mục Bản Quyền khi muốn sử dụng lại bài viết.

Nếu bạn yêu thích bài viết của mình và muốn ủng hộ mình, bạn có thể chuyển hỗ trợ của bạn theo thông tin này:

Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Vân Anh.

STK: 2991917.

Ngân hàng ACB, Chi nhánh Nguyễn Khánh Toàn.

 

 

Chia sẻ để bạn bè cùng đọc:

You may also like

Leave a Reply