3 thói quen xấu mình đã từng mắc phải

Thói quen xấu ai cũng có. Mình có nhiều lắm. Nhiều cái đã bỏ được, nhiều cái đang dần dần thay đổi theo hướng tích cực, nhưng cũng có vài cái mãi vẫn đâu vào đấy. 

Hôm nay, mình sẽ chia sẻ với bạn ba thói quen mà theo mình là vô cùng xấu mà ai cũng cần thay đổi. Mình đã từng (và vẫn đang, dù không nhiều) mắc phải ba thói quen này và điều mình luôn nhận ra đó là chúng không hề mang đến cho mình bất cứ lợi ích nào cả. Nói đúng hơn là chúng chỉ khiến mỗi ngày của mình thêm tệ hơn mà thôi. 

Ba thói quen xấu đó là đây. 

1. Đọc quá nhiều tin tức buổi sáng 

Hồi đại học mình thường hay đọc tin tức và cố gắng cập nhật thật nhiều để gặp bạn bè còn có thứ mà “chém gió.”

Mình đọc đủ thứ. Nào từ chính trị cho đến kinh tế cho chuyện đến các sao xẹt, người nổi tiếng. Đọc từ VnExpress cho đến Kênh 14. Đọc xong báo chí lại vào Facebook, lướt từ trên xuống dưới, đọc hết các comment, thi thoảng còn tham gia bình luận.

Mình nhận được gì từ thói quen này?

Chẳng gì cả ngoài mệt mỏi, mất thời gian, giảm sự tập trung, suy nghĩ tiêu cực, và một loạt những biểu hiện xấu khác.

Chưa kể khi mình đọc quá nhiều tin tức vào sáng sớm thì nó còn gần như phá hỏng cả một ngày của mình, vì những tin tức tiêu cực cứ ám ảnh trong đầu, khiến mình bị phân tán tư tưởng. 

Có bạn sẽ bảo “tại chị đọc toàn tin tức tiêu cực thôi, chứ nếu đọc tin tức tích cực thì có sao đâu?”

Đúng, bạn nói đúng. Nếu chỉ đọc tin tức tích cực thì sẽ tốt. Nhưng nếu bạn lướt qua các trang báo chí bây giờ thì gần như rất nhiều những tin tức giật tít, câu view. Chưa kể xung quanh mỗi bài viết bạn đọc còn nhan nhản các quảng cáo từ mua bán bất động sản cho đến chuyện người này đánh ghen người kia… Sự phân tán đến khắp mọi nơi, bạn không thể thoát được.

Thế nên, mình đã quyết định hạn chế tới mức ít nhất có thể việc đọc tin tức. Và thật vui là mình đã làm được. Đã vài năm rồi mình không còn thói quen đọc tin tức buổi sáng nữa, kể cả tin tiếng Việt hay tiếng Anh, mình rất ít khi đọc. Mình chỉ đọc các bài viết về công việc mình đang làm, về những chủ đề mình yêu thích, nghe nhạc hoặc xem các đoạn video ngắn. 

Mình đã từng có một bài viết chia sẻ về lý do tại sao mình không đọc tin tức và nó đã thay đổi mình như thế nào. Bạn có thể đọc ở đây nhé.

2. Phàn nàn quá nhiều mà không tìm cách để giải quyết vấn đề

Thời sinh viên và lúc mới ra trường quả là mình có nhiều tật xấu. Phàn nàn là một trong số đó. 

Mình hay kêu ca nữa. Gặp chuyện gì không hay là thường nhắn tin ngay với bạn bè, kể lể đủ các kiểu, và sau đó… chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Mình biết là dù có kể cũng không ai giúp được gì cho mình — mình kể ra chỉ muốn xả stress. 

Thời gian đầu, mình nghĩ rằng nếu không nói ra với ai đó thì thật khó chịu. Cách tốt nhất là cứ phải đẩy mọi thứ ra khỏi đầu. Nhưng dần dần sau nhiều lần như vậy và để ý tới hành động bản thân, mình thấy mình thật ngốc nghếch. 

Khi mình phàn nàn quá nhiều với mọi người xung quanh, mình kéo tinh thần của họ và chính mình xuống. Mình lan tỏa nguồn năng lượng tiêu cực và làm cho tình huống dù không tệ cũng trở nên tệ và cực tệ. Mình biến chuyện nhỏ thành chuyện to, biến chuyện chưa nghiêm trọng trở nên nghiêm trọng. Sau cùng, không có ai được lợi gì từ việc mình phàn nàn cả. 

Vậy nên, mình quyết định kiềm chế “mong muốn” phàn nàn của bản thân và chủ động nghĩ cách giải quyết vấn đề trước khi kể cho bất cứ ai khác. Mình học cách im lặng, kiểm soát cảm xúc, và tự trấn an chính mình nhiều hơn. 

Sự thay đổi rõ rệt nhất là mình không còn “quấy rầy” bạn bè mình nhiều như trước nữa. Nhưng trên hết, mình hiểu rằng khi mình bớt phàn nàn đi, mình có thời gian để nhìn nhận sự việc kỹ hơn, rằng đôi khi tình huống không thực sự tệ như mình đã nghĩ. Chỉ cần mình bình tĩnh một chút lại là mình sẽ tìm ra cách vượt qua nó. 

3. Đánh giá người khác quá nhanh chỉ từ vẻ ngoài

Thói quen xấu thứ ba trước đây của mình: chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá người khác.

Hồi xưa, mình thường chỉ làm quen và chơi với những người nào mà mình cảm thấy dễ nói chuyện. Mình dựa vào bề ngoài để đánh giá điều đó. Chẳng hạn, nếu lần đầu nghe giọng nói một người có vẻ nặng nề, không được dễ nghe hay bề ngoài không được thân thiện là mình thường có cảm giác “sợ.” Và khi mình đã sợ thì mình rất không muốn nói chuyện với họ. 

Yes, mình đã từng là người như vậy đấy. 

Thế nhưng, thời gian và trải nghiệm làm cho mình nhìn ra được sự sai lầm của bản thân. Khi mình dễ dàng đánh giá người khác chỉ qua vẻ ngoài thì người khác cũng có thể làm điều tương tự khi họ tiếp xúc với mình. Hậu quả là “gậy ông đập lưng ông” — ngoại hình mình không phải xinh xắn, nên vài người cũng dựa vào đó cho rằng mình khó chơi và khó tính.

Mình biết là mình cần thay đổi và mình đã thay đổi.

Mình không còn quá nhanh phán xét người khác như trước nữa. Thay vì vậy, mình cố gắng cư xử một cách bình thường với những người mới gặp và nếu có vấn đề gì đó làm mình băn khoăn, mình sẽ im lặng, quan sát trước và chờ cho đến khi tiếp xúc với họ một thời gian đủ dài thì mình mới đưa ra kết luận. Điều này khó rèn luyện và thay đổi ngay lập tức, nhưng mình đã luôn tự nhủ bản thân phải kiên trì thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác nếu chính mình còn không thay đổi được những thói quen xấu của bản thân. Mình muốn thay đổi gì thì phải thay đổi từ bản thân trước.

Hy vọng chia sẻ ngắn này có ích cho bạn. Nếu bạn có thói quen xấu nào đó đã cải thiện được thì bạn có thể chia sẻ cùng mình ở dưới phần bình luận nhé. 

You may also like

Leave a Reply