15 phút mỗi ngày cho mục tiêu, cứ đi rồi sẽ đến

15 phút mỗi ngày cho mục tiêu, cứ đi rồi sẽ đến

Mình có rất nhiều cuốn sổ với đủ các thể loại: sổ ghi mục tiêu, nhật ký, sổ ghi chép những gì mình biết ơn, sổ ghi ý tưởng. Khi mình sang Úc, mình có mang theo cuốn sổ ghi mục tiêu và nhật ký — hai cuốn này đã ghi kín hết rồi nhưng mình mang theo vì nghĩ sẽ có lúc muốn đọc lại. 

Hôm trước ngồi đọc lại sổ ghi mục tiêu mới nhận ra hồi xưa mình “nông nổi”, mơ mộng quá luôn. Mục tiêu đầy hào nhoáng và nói đúng ra là hơi hão huyền không lượng sức bản thân: nào là đọc 1 cuốn sách mỗi tuần, trở thành trưởng phòng sau 5 năm, đi du lịch mỗi năm 3 nước, tiết kiệm được 100 triệu mỗi năm, ielts 9.0… Đọc lại những mục tiêu đã đặt ra mà mình cảm tưởng như mình đang đọc truyện cười vậy. 

Mình đọc xong sổ mục tiêu quay sang đọc lại nhật ký đã viết từ năm 2017. Lúc đọc mục tiêu buồn cười bao nhiêu thì lúc đọc lại nhật ký lại cảm thấy “thất vọng” về bản thân ngày trước bấy nhiêu. Vì sao? Vì mình nhận ra ngày xưa mình thật lười quá và chỉ biết nói mà không làm. Mục tiêu thật hoành tráng nhưng mỗi trang nhật ký là một chuỗi những sự tiếc nuối “ngày hôm nay không làm được gì,” “ngày hôm nay mải xem phim không nghe xong 1 video tiếng Anh,” “tháng 4 sắp đến mà mục tiêu tháng 3 vẫn chưa đạt được,” “cuốn sách 3 tuần rồi vẫn chưa xong ⅓”… Ngày xưa mình ước mơ lớn quá mà chẳng hành động. Càng ngẫm càng thấy tiếc ghê gớm. 

Nhưng thật may mắn là bây giờ mình đã không như vậy nữa. Mình cũng có nhiều ước mơ, nhưng mình đã không còn lười như trước. Bây giờ mình thích gì, mình muốn gì và ước mơ gì mình sẽ cố gắng thực hiện. Vì mình có những người bạn luôn tạo động lực cho mình, mình có bố mẹ rất tin tưởng mình, mình biết khám phá tất cả những nguồn lực để giúp mình đạt được mục tiêu, mình đã có nhiều kinh nghiệm thất bại, và quan trọng nhất là mình có sự cam kết dành thời gian cho những gì mình muốn. 

Để mình lấy ví dụ. Hiện tại mình đang làm Digital Marketing Specialist tại một agency, phụ trách mảng email marketing. Mình cũng muốn thử sức thêm bằng cách tìm thương hiệu (brand) riêng và làm freelance email marketing cho họ. Mình muốn làm điều này để nâng cao kỹ năng của mình vì làm cho agency ít nhiều sẽ có những giới hạn. Bạn làm cho một công ty thì dù nhỏ dù lớn phải thông qua quản lý rồi sếp tổng. Nhưng bạn làm freelance thì bạn làm trực tiếp với khách hàng là các brand — bạn tự chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình nên sẽ có sự thoải mái hơn trong triển khai ý tưởng. 

Thế nên, mấy tuần gần đây mình lên kế hoạch sửa sang lại website lavenderwrites.com. Mình muốn chuyển toàn bộ nội dung từ content writing sang email marketing và định vị lại bản thân là một email marketer. Việc chuyển như này không phải đơn giản chỉ là đổi cái tên rồi đổi lại nội dung, mà mình cần phải viết lại toàn bộ copy trên site rồi cơ cấu lại dịch vụ mà mình cung cấp. Viết làm sao để người ta thấy năng lực, kinh nghiệm của mình và tin tưởng mình sẽ giúp họ phát triển. Mình cũng cần thu thập các testimonials (review) từ các khách hàng cũ nữa. Mình dự định làm xong tất cả trước 15/04 này. 

Đã xong chưa? Chưa đâu. Mình làm full time nên không có nhiều thời gian cho việc cá nhân. Nhưng mình quyết tâm phải tự phát triển bản thân và hiểu rõ phải tự làm freelance riêng thì kỹ năng mới lên nhanh được. Thế nên từ tháng 3 mình cam kết mỗi ngày phải dành ít nhất 15 phút suy nghĩ về hướng đi của freelance email và viết lại nội dung website. Mỗi ngày chỉnh sửa một tí, rồi ngó trên Twitter học hỏi từ các email marketer khác, cóp nhặt, lưu giữ lại những gì cần thiết cho busines sắp tới của mình. Mình cũng để ý tới các brand mà mình hứng thú và lưu lại để đến lúc mình xong xuôi mọi thứ mình sẽ contact với họ. Cứ như vậy, mỗi ngày 15 phút, và giờ mình đã biết kha khá những thứ cần rồi. 

Chỉ cần dành 15 phút mỗi ngày thôi, cho dù bận tới đâu cũng phải làm bằng được. 

Rất dễ dàng tìm ra một lý do để trì hoãn ước mơ 

Ước mơ rất đẹp phải không? Ai cũng có ước mơ. Ai cũng có mục tiêu. Nghĩ tới ước mơ làm người ta phấn chấn, hào hứng, vui mừng đến lạ. Nghĩ tới ước mơ làm người ta cảm thấy có hy vọng, có định hướng cho cuộc đời. Nhưng những cảm xúc tốt đẹp này thường có tồn tại lâu không? Không, nếu như bạn chỉ nghĩ về nó mà không hành động. 

Làm xong công việc này rồi mình mới nghĩ tới mục tiêu cá nhân được. Đi du lịch về rồi mình sẽ làm nó. Xem nốt bộ phim 40 tập này đã. Chơi hết cuối tuần này rồi thứ 2 bắt đầu cho nó “đẹp ngày.” Đang vướng nhiều chuyện tình cảm rắc rối quá, phải giải quyết xong xuôi mới nghĩ tới mục tiêu được. Chưa ra trường mà, cứ từ đã. Phải có con đã rồi mình mới nghĩ tới cái khác được. Chờ con lớn đi học đã rồi mình mới có thời gian… Nghe thật quen.

Lý do để trì hoãn thật dễ dàng, mà nghe cũng hợp lý nữa. Nhưng bạn biết không? Mỗi người đều có 24 giờ, có gia đình để quan tâm, có công việc, có chuyện tình cảm, có vui chơi giải trí tụ họp, có ngày nghỉ cuối tuần… Ai cũng có nhiều điểm này giống nhau. Vậy tại sao có người đạt được điều họ muốn, có người lại chật vật với những bước khởi đầu?

Rồi nghĩ chờ xong cái này cái kia mới bắt đầu. Nhưng cuộc sống đâu có chờ chúng ta? Ai biết được đến lúc xong việc công ty thì một việc khác lại phát sinh? Rồi ốm đau, bệnh tật, rồi một chuyện bất thình lình khác xảy đến… khiến cho dự định của chúng ta phải thay đổi. Đến lúc đó rồi bạn sẽ nhận ra ước gì mình đã bắt đầu thực hiện ước mơ từ trước. 

Ngồi đọc lại những mục tiêu đã đặt ra lúc mới ra trường mà mình cảm thấy tiếc lắm. Nếu mà trước đây mình hiểu rõ sự giới hạn của thời gian và sự “ì” của bản thân thì có lẽ cuộc sống của mình đã đi hướng khác rồi nhỉ? Nhưng muộn còn hơn không. Mình đã nhận ra nó gần đây và đã hành động để không còn tìm ra lý do trì hoãn cho bất cứ điều gì mình ước mơ.

Dù bận đến đâu cũng phải 15 phút mỗi ngày thực hiện mục tiêu đã đặt ra. Dù không thể ngồi trước màn hình máy tính thì trong đầu cũng phải vận động, nghĩ tới các bước tiếp theo cho business của mình. Miễn là mình luôn để nó trong đầu thì mình sẽ luôn được thôi thúc hành động và sự thôi thúc này chính là động lực để mình cố gắng mỗi ngày. 

Thành Rome không được xây dựng trong một ngày. “Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi” (Lỗ Tấn). Việc hôm nay chớ để đến ngày mai. Ngày hôm nay chính là thời điểm hoàn hảo nhất để bắt đầu thực hiện điều bạn mong muốn. Cứ đi rồi sẽ đến. 

Hy vọng những gì mình chia sẻ hôm nay sẽ truyền động lực cho bạn nhé.

Yêu thương ❤️

Bài liên quan:

Leave a Reply

%d bloggers like this: