Khi công việc đang làm không hẳn là điều vô nghĩa

Tôi từng nghĩ mình đã lãng phí nhiều năm học đại học.

Báo chí là sự nghiệp duy nhất mà tôi có thể dấn thân vào. Tôi chỉ biết về nó. Tôi không thể chấp nhận được suy nghĩ làm bất cứ thứ gì khác. Tôi thích công việc này. Tôi thích những cuộc phỏng vấn. Tôi thích cảm giác trở nên thông minh. Trên tất cả, tôi thích:

  • Nhận lấy 1 chủ đề phức tạp.
  • Khiến nó đơn giản hơn.
  • Khiến nó đơn giản hơn nữa để những người quan tâm khi đọc có thể hiểu được.

Vào năm thứ 4 đại học, tôi và một số người bạn đã xem một bộ phim tài liệu khiến trái tim tôi tan vỡ. Bộ phim miêu tả về một ngày bình thường trong cuộc sống của một nhà báo ở thành phố New York. Trong bộ phim, anh ấy:

  • Thức dậy trước khi Mặt Trời mọc.
  • Không biết sẽ làm gì cho tới khi có tin tức mới.
  • Hét lên khi đọc được một sự kiện thu hút nhiều sự quan tâm
  • Chạy từ góc này sang góc khác trong thành phố, nắm chặt chiếc microphone và giơ trước mặt những người mà chẳng hề muốn nói chuyện hay chia sẻ điều gì cả.
  • Bị biên tập viên hét thẳng vào mặt.
  • Đi tới phòng in với những tài liệu mà thậm chí còn không chắc là chúng đúng sự thật.
  • Thức tới tận đêm để đảm bảo bài viết được in ra suôn sẻ (may mắn thì được như vậy).
  • Cuối cùng, về nhà đi ngủ.

Ngày hôm sau, anh ấy lại tiếp tục làm tất cả những việc như thế này.

Thế nên, tôi từ bỏ. Làm sao tôi có thể hoàn thành lịch trình làm việc khắc nghiệt như vậy hay chấp nhận bị người khác sỉ nhục được? Chưa kể, vợ của tôi cũng muốn tôi kiếm nhiều tiều hơn cho nhu cầu thực phẩm hàng ngày.

Rõ ràng, đây là sự lãng phí tất cả các kỹ năng báo chí đã học được, đúng không?

ý nghĩa của công việc

Một năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tìm kiếm cơ hội việc làm ở các doanh nghiệp Mỹ và có một công việc khá tốt (sau một vài sự tra tấn ở một số công ty trước đó). Công việc có tên là “thiết kế bài giảng điện tử” (eLearning design). Tôi được giao nhiệm vụ review các tài liệu học nhàm chán, dài loằng ngoằng và định dạng lại chúng theo yêu cầu dưới dạng phiên bản web.

Để hoàn thành công việc này, tôi cần:

  • Nhận lấy 1 chủ đề phức tạp.
  • Khiến nó đơn giản hơn.
  • Khiến nó đơn giản hơn nữa để những người quan tâm khi xem có thể hiểu được.

Hmmm…

Giờ đây, tôi viết lách trên mạng rất nhiều. Tôi gần như ngày nào cũng đăng bài trên Quora, Medium hay YouTube. Tôi trả lời các câu hỏi như cách kiếm tiền nếu là một nghệ sĩ hay làm gì khi bị sếp ghét hay các nhà văn hư cấu (fiction writer) nên làm gì để gây dựng hình ảnh của mình trên Internet?

Bạn có biết tôi làm gì để giải quyết những công việc này không? Chúng vẫn là:

  • Nhận lấy 1 chủ đề phức tạp.
  • Khiến nó đơn giản hơn.
  • Khiến nó đơn giản hơn nữa để những người quan tâm khi xem có thể hiểu được.

Vậy thì điểm mấu chốt ở đây là gì?

Không có gì là lãng phí cả.

***

Tôi có một người bạn – người mà “lãng phí” rất nhiều thời gian trên Instagram. Sau một thời gian, cô ấy đi khắp nơi và chụp được những bức ảnh tuyệt đẹp. Đó là bởi vì đôi mắt cô đã được Instagram “huấn luyện” để có thể nhận ra những khoảnh khắc hoàn hảo nhất.

Tôi có một người bạn khác – người mà “lãng phí” rất nhiều thời gian trong đời theo đuổi một công việc kinh doanh thất bại hoàn toàn. Đoán xem điều gì xảy ra? Giờ đây, anh ấy biết cách vận hành một công ty và làm thế nào để tránh thất bại.

Dì của tôi “lãng phí” rất nhiều thời gian chát chít trên điện thoại với mọi người. Mỗi năm, dì nhận được rất nhiều món quà Giáng sinh từ bạn bè, nhiều hơn bất cứ ai khác.

Mỗi một khoảnh khắc trong cuộc đời bạn sẽ cho bạn biết nhiều hơn một chút về điều mà bạn có thể làm, tại sao bạn làm nó và bạn sẽ là ai. Nếu hiểu được những khoảnh khắc này (đang cố mang đến cho bạn điều gì) thì cuộc đời bạn sẽ không bao giờ là lãng phí cả.

 

Nguồn: https://medium.com/the-mission/how-to-not-waste-your-life-839ed8167c6e

Vui lòng xem mục Bản Quyền nếu muốn sử dụng lại bài viết.

Comments

comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *