Đừng bận rộn, hãy tập trung

Hãy nhìn xung quanh xem: Tất cả mọi người đang làm nhiều việc cùng lúc. Chúng ta đang làm nhiều hơn những gì mà chúng ta có thể hoàn thành, nỗ lực lấp đầy mọi “kẽ hở” thời gian với thật nhiều công việc. Mọi ngóc ngách trong thành phố cũng tương tự: những cái đầu cúi xuống, những gương mặt thẫn thờ trước màn hình đang sáng, công nghệ biến chúng ta trở thành những con zombie thực sự.

Chúng ta đang sống trong một thế giới bận rộn – nơi mà giá trị của mỗi con người thường được đo lường bằng năng suất, hiệu quả, tỷ lệ công việc đã hoàn thành, đầu ra, lãi suất – một cuộc đua đầy quyết liệt. Chúng ta bị tràn ngập với những cuộc họp, spreedsheet, các cập nhật trạng thái, giao thông giờ cao điểm, những dòng tweet, cuộc gọi hội nghị (conference call), thời gian đi lại, tin nhắn, báo cáo, voicemail, làm nhiều việc cùng lúc (multitasking) và tất cả những cái bẫy của một cuộc sống bận rộn. Bận rộn, bận rộn, bận rộn.

Người Mỹ (và mọi người trên khắp thế giới) chưa bao giờ làm việc nhiều như bây giờ, nhưng thực sự là chúng ta thu được ít hơn. Bận rộn đã trở thành một tiêu chuẩn mới. Nếu bạn không bận rộn, đặc biệt là trong môi trường làm việc hiện nay thì bạn thường bị cho là lười, không hiệu quả, kém nắng suất – vô dụng.

Tập trung

Đối với tôi, bận rộn là một từ nguyền rủa. Tôi nhăn mặt khi ai đó bảo tôi bận rộn: khuôn mặt tôi nhăn nhó và tôi quằn quại trong một nỗi đau không có thật. Lúc nào tôi cũng phản ứng với lời quả quyết này rằng: “Tôi không bận rộn, tôi tập trung”.

Henry David Thoreau đã từng nói: “Bận rộn thôi chưa đủ. Vấn đề là: chúng ta đang bận cái gì?” Nếu tôi bổ sung vào câu nói này của ông thì tôi sẽ nói: “Bận rộn thôi chưa đủ. Vấn đề là: chúng ta đang tập trung vào cái gì?

Có một sự khác biệt rất lớn giữa bận rộntập trung. Cái trước liên quan đến những phương thức chuyển nghĩa của từ năng suất (productivity): bất cứ thứ gì mà giữ cho đôi bàn tay của chúng ta hoạt động và tiếp tục tiến về phía trước.

Tập trung, trái lại, liên quan đến sự chú ý, nhận thức và chủ ý. Đôi khi, mọi người nhầm lẫn thời gian tập trung làm việc của tôi với việc tôi quá bận bởi vì sự tập trung hoàn toàn “bắt chước” nhiều đặc điểm bề ngoài của sự bận rộn: cụ thể, đa phần thời gian của tôi đều được dành để làm công việc đó, ít khi rảnh rỗi.

Tập trung

Điểm khác biệt là tôi không cam kết làm nhiều thứ mà chỉ làm những công việc và quan tâm tới những người mà tôi cam kết tập trung toàn bộ sự chú của mình. Tập trung không cho phép tôi hoàn thành được nhiều thứ như bận rộn; do đó, tổng lượng công việc mà tôi thực hiện được sẽ giảm theo thời gian mặc dù ý nghĩa của mỗi thứ tôi làm đều tăng lên. Năm nay tôi sẽ chỉ làm rất ít thứ – xuất bản một cuốn sách, triển khai một chiến dịch podcast mới, dạy một lớp writing (dạy viết) – nhưng tất cả những công việc này sẽ nhận được 100% nỗ lực của tôi.

Điều này có vẻ không tuyệt vời so với những người có năng suất làm việc cực cao nhưng chắc chắn là nó còn tốt hơn việc bận rộn chỉ vì bận rộn.

Hiển nhiên, đôi khi tôi cũng không kiểm soát được; đôi khi, tôi lại rơi vào “bẫy” bận rộn – thứ mà đã ăn sâu vào văn hóa của chúng ta. Những lúc như vậy, tôi nỗ lực để nhận ra sai lầm của mình và sau đó, sửa sai cho tới khi một lần nữa, tôi lại chỉ tập trung vào những khía cạnh đáng giá với cuộc đời mình. Đó là một cuộc chiến liên tục nhưng nó xứng đáng.

Nguồn: http://www.theminimalists.com/busy/

Vui lòng xem mục Bản quyền nếu muốn sử dụng lại bài viết.

Comments

comments

2 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *