Đây là con người tôi trước 8 giờ sáng

Đừng cố gắng “hack” những cái đã thuộc về bản chất của con người.

Tôi là một doanh nhân, một nhà văn, một người sáng tạo. Tôi làm rất nhiều thứ khác nhau, nhiều loại công việc khác nhau. Tôi biết điều mà những lời nói rập khuôn sẽ mô tả về mình – tôi là một người cực kỳ năng suất và cực kỳ tập trung – người mà sống như một siêu nhân và thốt ra những câu nói truyền cảm hứng “chất” không thể lẫn vào đâu được.

Nhưng đây mới là sự thật. Tôi là một mớ hỗn độn. Cực kỳ hỗn độn. Tôi vận hành cuộc đời tôi, công việc kinh doanh, sự nghiệp viết lách và những lời hứa hẹn diễn thuyết trong sự hỗn độn có tổ chức. Bạn có biết tại sao không?

Bởi vì tôi là một con người, và thuộc nhóm người vô tổ chức, lộn xộn, cảm xúc lên xuống thất thường, chẳng hề có sự nhất quán và vô cùng khó hiểu. Chúng ta đều vậy. Thậm chí cả khi chúng ta cố gắng làm theo một quy tắc nào đó trông giống như những con robot được lập trình kỹ càng. Chúng ta lao đầu vào làm những việc khó khăn mà chẳng hề có kỹ năng hay kinh nghiệm nào cả.

Khi cuộc đời hoàn toàn không thể đoán trước thì chẳng thể nào làm bất cứ điều gì để thay đổi sự thật này.

Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ về những “nghi thức” của tôi và cách tôi đón chào ngày mới cho bạn. Nó có lẽ không truyền cảm hứng và bạn cũng sẽ không học được kỹ thuật “hack” cuộc sống nào nhưng tôi nghĩ nó sẽ tạo ra sự đồng cảm cho vài người.

Tôi thức dậy vào lúc 6 giờ sáng và tôi ghét bản thân mình, ghét cuộc đời tôi.

Gần như mỗi buổi sáng, gần như mỗi ngày trong tuần, thứ đầu tiên xuất hiện đột ngột trong tâm trí tôi khi chuông báo thức kêu đó là tôi vô cùng ghét tất cả mọi thứ. Vô cùng ghét phải thức dậy, ghét làm việc, ghét ra khỏi giường, ghét cạo râu, ghét viết, và ghét tạo ra thứ gì đó.

Điều này rất khó tránh khỏi. Tôi biết, bởi vì tôi đã thử mọi cách. Dán những thông điệp tạo động lực cho chính mình, ngủ nhiều hơn, thay đổi chế độ ăn, tập yoga…, nhưng chẳng ích gì.

Phiên bản con người tôi khi thức dậy vào sáng sớm là một kẻ thực sự khốn nạn, cộc cằn. Tôi không thể làm gì nhiều với con người này ngoại trừ việc kiềm chế, mặc cho cảm xúc phiêu du và chờ cho đến khi sương tan để đi ra khỏi nhà.

Bắt đầu với danh sách biết ơn…

Để giết thời gian, tôi suy nghĩ về danh sách những thứ mà tôi biết ơn. Đó không hẳn là “thuốc giải độc” nhưng nó cũng có chút hiệu quả. Vợ của tôi, chiếc giường thoải mái của tôi, bữa sáng của tôi, gia đình của tôi, album đầu tay của Fugazi, bất cứ cuốn sách nào tôi đang đọc. Tuy rằng đây không phải là một danh sách dễ dàng đối với con người đáng ghét của tôi nhưng đây là một bước dịch chuyển tích cực.

…. nghiện dùng điện thoại….

Tôi lê mình ra khỏi giường. Tôi đấu tranh với thói quen nghiện smartphone vào sáng sớm. Tôi đấu tranh với sự thúc giục đến điên loạn hãy check điện thoại. Tôi biết sẽ có những dòng tweet, email, cập nhật ứng dụng, tin tức công nghệ, những thứ thú vị để đọc và có thể là một hoặc hai bức ảnh động vô cùng hài hước và tôi rất, rất muốn xem tất cả chúng.

Thường tôi sẽ bị “đơ” với sự do dự, nóng lòng muốn cầm điện thoại lên và dán mắt vào nó nhưng biết là không nên làm như vậy.

Gần đây, tôi bắt đầu sạc điện thoại trong phòng khách để ngăn việc chộp lấy điện thoại khi vừa tỉnh dậy vào sáng sớm.

Tôi biết là nếu không làm vậy, tôi sẽ ngồi trên sàn nhà tắm, trì hoãn việc cạo râu trong 20 phút trong khi lướt màn hình điện thoại, vuốt và chạm. Thật lãng phí thời gian, tôi hiếm khi đủ tỉnh táo để hiểu thứ tôi đang đọc và nó khiến tôi đi chạy muộn.

… thích đi chạy nhưng lại… đi bộ…

Rất khó khăn để đạt được mục tiêu, bởi vì tôi chưa bao giờ có động lực để tập thể dục và tôi thà xem chương trình phát lại phim hoạt hình X-men còn hơn là đi ra khỏi nhà khi trời còn chưa sáng.

Tôi ghét đi bộ, đó không phải là thứ tôi muốn làm nhưng vì không đủ thời gian chạy nên tôi chuyển sang đi bộ. Tôi cố gắng và đạt được mục tiêu ra khỏi nhà 3 lần mỗi tuần hoặc 2 lần.

Sau khi đi bộ về nhà, tôi kiệt sức. Loại bỏ mọi suy nghĩ vớ vẩn, tôi cố gắng thiền trong 10 phút.

Cách đây vài năm, bác sĩ trị liệu (mà tôi phải gặp vì chứng khủng hoảng của tôi) đề nghị rằng tôi nên lấy lại bình tĩnh bằng cách dành 10 phút hình ảnh hóa bản thân mình vào buổi sáng và vứt bỏ mọi lo lắng trong đầu. Tôi biết nghe có vẻ vớ vẩn nhưng nó rất hữu ích với tôi.

… nhưng cứ thiền hơn 10 phút là tôi lại bắt đầu chán. Xin lỗi, đó là con người tôi rồi.

Tôi ăn bữa sáng với vợ tôi.

Chúng tôi ra quyết định ngồi cùng nhau 3 đến 4 buổi sáng mỗi tuần, không điện thoại, không máy tính bảng, không laptop và trò chuyện trong khi cùng ăn bánh sừng bò, trứng hoặc một món điểm tâm. Thêm một tách cafe thơm ngon, không trà xanh hay smoothie gì cả. Một tách cafe tuyệt vời, có màu đen bắt mắt là đủ. Đó là phần yêu thích trong ngày của tôi, khi chúng tôi tách mình ra khỏi thế giới Internet và tận hưởng khoảnh khắc yên bình.

Cô ấy là quản lý cấp cao của một startup luật khá phát triển nên cả hai chúng tôi đều làm việc liên tục, và khi có cơ hội ngồi cạnh nhau, đó là cách “refresh” tuyệt vời cho cả hai.

Mặc dù sẽ dễ dàng hơn để đi ra khỏi nhà và ăn bánh McDonalds trên đường tới văn phòng nhưng chúng tôi không làm như vậy.

Tôi không thể diễn tả được cách khởi đầu ngày mới này quan trọng với tôi như thế nào. Tôi yêu nó và yêu cô ấy.

Phần lớn buổi sáng của tôi đều diễn ra thế đấy.

Nghi thức buổi sáng này không được thiết kế để biến tôi trở thành một cỗ máy năng suất. Nó khá bình thường và thường là cực kỳ lộn xộn nhưng chúng tôi đã thay đổi để chuyển sang những thói quen tốt.

Bạn không cần phải nỗ lực “hack” cuộc đời bạn bằng tất cả những lời khuyên ngớ ngẩn ngoài kia. Bạn không cần phải thức dậy lúc 5 giờ, uống cốc nước ấm và đọc sách truyền cảm hứng như những người thành công vẫn thường nói. Chúng không hề dễ như bạn tưởng đâu nên hãy cứ là bạn và trải nghiệm để tìm ra thứ phù hợp với mình.

 

Jon Westenberg (Medium)

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *